Chương 1:
17/03/2025
Chương 2:
17/03/2025
Chương 3:
17/03/2025
Chương 4:
17/03/2025
Chương 5:
17/03/2025
Chương 6:
17/03/2025
Chương 7:
17/03/2025
Chương 8:
17/03/2025
Chương 9:
17/03/2025
Chương 10:
17/03/2025
Chương 11:
19/03/2025
Chương 13:
19/03/2025
Chương 12:
19/03/2025
Chương 14:
19/03/2025
Chương 15:
19/03/2025
Chương 16:
19/03/2025
Chương 17:
19/03/2025
Chương 18:
19/03/2025
Chương 19:
19/03/2025
Chương 20:
19/03/2025
“Cô nương, đến Càn Vân Quán rồi.”
Ta ném xuống mấy lạng bạc vụn, vội vàng bước vào đạo quán.
Bên trong, một vị đạo sĩ đang xoay lưng về phía ta, khoanh chân tĩnh tọa giữa đại điện.
Ta nhận ra lão ngay lập tức, chính là đạo sĩ năm ấy đã bắt ta vào Đông cung.
Dường như hắn đã đoán trước được ta sẽ đến.
Mày trắng râu bạc, hắn chậm rãi nâng mắt nhìn ta, rồi khẽ mỉm cười.
Ta bước tới, không kìm được cơn nôn nóng, hỏi thẳng:
“Đạo trưởng, trên đời này có thứ tà thuật nào có thể đoạt lấy thân xác người khác hay không?”
Lão không trả lời ngay, chỉ đẩy một ống thẻ bói về phía ta.
Ta nhấc tay, lắc một quẻ.
Lão nhặt lên xem xét, sau đó hờ hững phán:
“Đại cát, thí chủ không cần bận tâm.”
Ta ngồi xuống đối diện hắn, giọng không khỏi gấp gáp:
“Nàng chiếm đoạt thân thể ta, đương nhiên là đại cát. Chẳng qua đạo trưởng làm chuyện tiếp tay cho kẻ xấu, không sợ trời giáng lôi đình sao?”
Lão thản nhiên không hề dao động, chỉ xoay người lấy một lá quẻ khác từ dưới án thư, đặt trước mặt ta.
“Thí chủ còn nhớ quẻ này chăng?”
Ta cúi nhìn xuống, giọng trầm hẳn đi:
“Nhớ. Vài tháng trước, cha nương muốn gả ta cho tài chủ, ta vì chuyện này mà đến quán cầu quẻ. Khi ấy, quẻ hiện hung tướng.”
Lão đạo lắc đầu, sửa lại:
“Không phải hung, mà là đại hung.”
Ta sững sờ, cau mày hỏi:
“Có ý gì?”
Lão nhẹ giọng, thong thả đáp:
“Nghĩa là… thập tử vô sinh.”
Một cơn ớn lạnh quét qua người ta, tay chân lập tức lạnh toát.
Ta lẩm bẩm:
“Thập tử vô sinh… Ý của đạo trưởng là… ta có thể sống đến hôm nay, đều là nhờ luồng hồn phách trong thân thể này?”
Lão bật cười, nhàn nhã nhìn ta:
“Thí chủ, người có thể sống đến hôm nay, là nhờ vào chính thân x*ác này.”
Ầm.
Đầu ta ong lên một tiếng, choáng váng đến mức phải chống tay xuống đất để trụ vững.
Chỉ một câu, nhưng ý nghĩa hoàn toàn đổi khác.
Mặt ta tái nhợt, cổ họng khô khốc, khó khăn lắm mới thốt ra được một câu:
“Ta… là quỷ?”
“Mượn xác hoàn hồn, sao có thể gọi là quỷ?”
“Vân cô nương, người gặp đại nạn mà không ch*ết, tất có hậu phúc.”
Ba nén hương giữa đại điện tỏa khói vấn vít, mùi hương nhàn nhạt lan khắp không gian.
Gió thoảng qua, thổi tan làn khói mờ ảo, để lại một vùng thanh tịnh trong trẻo.
Tiêu Đường Nghị không hề nhận nhầm.
Chỉ là ta xui xẻo quên đi tất cả, cứ thế yên ổn làm một Mục Tam.
9
Lúc đến thì ngựa phi như gió.
Khi xuống núi, lại chẳng vội vã nữa.
Ta tựa vào vách xe, nhìn ánh chiều tà chầm chậm lùi về sau, chỉ cảm thấy mọi chuyện thật hoang đường và nực cười.
Trên đời thực sự có quỷ sao?
Một con quỷ, lại còn có thể mất trí nhớ?
“Cô nương, phía trước có người chặn cầu, e rằng phải đổi đường khác.”
Ta vén rèm xe, nhìn ra ngoài.
Người không nhiều, nhưng chỉ cần đứng trên cầu chắn ngang, xe ngựa cũng không thể đi qua.
Phu xe thở dài:
“Từ sau khi Vân gia gặp nạn, cứ cách dăm ba hôm lại có bách tính từ Biện Châu đến đây tế bái Vân gia.”
Ta ngẩn ra, hạ giọng hỏi:
“Vân gia… cớ gì mà bị diệt môn?”
Phu xe lắc đầu, giọng đầy tiếc nuối:
“Lão gia Vân phủ phạm tội, ngay trong đêm, cả nhà bị kẻ thù trả thù, một mồi lửa thiêu rụi tất cả.”
“Khổ nhất vẫn là bách tính nơi đây, một vị quan phụ mẫu tốt như vậy, nói mất liền mất.”
Ta nhìn đám người đang khóc nức nở trên cầu, trong lòng bỗng nhói lên một cái, bất giác siết chặt miếng ngọc bội trong tay.
Đó là ngọc mà đạo trưởng đã đưa cho ta, vốn do Vân Hoa gửi lại nơi đạo quán, chính là một đôi với ngọc của Tiêu Đường Nghị.
Viên ngọc lạnh lẽo mát rượi, bề mặt đã được vuốt ve đến bóng loáng, mang theo một cảm giác quen thuộc khó tả.
Trong đầu ta bỗng lóe lên một hình ảnh.
Mùa xuân năm ấy, ta nằm trên lưng Tiêu Đường Nghị, cười rạng rỡ:
“Chàng chạy nhanh hơn chút nữa đi!”
Gió xuân lướt qua, làm tung bay mái tóc đen của hắn, hòa lẫn vào tóc ta.
Diều giấy lượn lờ trên bầu trời, dây ngọc khẽ chạm nhau, phát ra tiếng leng keng thanh thúy.
You cannot copy content of this page
Bình luận