Hộp Nữ

Chương 12:

Chương trước

Chương sau

Ngoại truyện – Nhị Nha

 

Tôi sắp tròn mười sáu tuổi.

 

Bà nội nói rằng, khi đủ mười sáu, tôi sẽ bị bán cho lão già độc thân trong thôn.

 

Chị cả của tôi… chính là bị lão ta đánh đập đến chết.

 

Tôi sợ chết.

 

Vậy nên, tôi giả vờ yêu đương với gã bán hàng dạo họ Dương, cầu xin hắn đưa mình rời khỏi thôn.

 

Hắn đồng ý.

 

Đêm hôm đó, tôi nén chờ đến nửa đêm, lén chuồn khỏi nhà.

 

Tới điểm hẹn, nhưng không thấy hắn đâu.

 

Ngay khi tôi định quay lại theo con hẻm nhỏ, thì bỗng dưng phía sau gáy bị đánh mạnh một cú.

 

Tôi mất ý thức.

 

… 

 

Khi tỉnh dậy, trước mặt tôi là cha và ông nội.

 

Bọn họ đứng nhìn tôi chằm chằm, vẻ mặt lạnh nhạt nhưng lại tàn nhẫn đến cực điểm.

 

Tôi run rẩy gọi một tiếng: “Cha…”

 

Cha tôi lạnh lùng đáp: “Con nha đầu chết tiệt, tao nuôi mày lớn thế này, vậy mà mày dám lén lút ăn vụng với thằng khác, còn muốn bỏ trốn?”

 

“Vậy thì… ở lại mà báo đáp gia đình đi.”

 

Tôi không hiểu cha muốn làm gì, cho đến khi ông nội lấy ra một túi bột đen.

 

Tôi hoảng loạn, liều mạng lùi vào góc.

 

“Giữ chặt nó!” Ông nội quát.

 

Cha lập tức đè chặt tôi xuống, bóp miệng tôi ra.

 

Tôi vùng vẫy điên cuồng, nhưng không thể thoát.

 

Bọn họ đổ toàn bộ bột thuốc đen vào miệng tôi, cảm giác tê liệt nhanh chóng lan khắp cơ thể.

 

Lần tiếp theo khi tỉnh lại—

 

Tôi đã bị nhốt trong một chiếc hộp.

 

Tôi bị biến thành hộp nữ.

 

Bọn họ muốn lợi dụng tôi để cầu con trai.

 

Nhưng họ không biết rằng— 

 

Nước mắt của tôi là oán khí hóa thành.

 

Uống nó vào… làm sao có thể là chuyện tốt?

 

… 

 

Sau đó, gã bán hàng dạo họ Dương dẫn ngài Chu đến.

 

Thật ra, tôi biết rất rõ—

 

Chính gã Dương đã bán đứng tôi.

 

Bởi vậy, người đầu tiên bị giết… chính là hắn.

 

Ngay một mẩu xác cũng không sót lại.

 

Ngài Chu đưa 200.000 tệ, mua tôi và Tam Nha đi.

 

Tôi và em gái chờ suốt sáu tháng, cuối cùng mới tìm được cơ hội cho bọn họ ở chung cùng một chỗ. 

 

Chúng tôi quét sạch đám khốn nạn kia.

 

Sau đó, tôi và Tam Nha về nhà, lên kế hoạch làm một cuộc thanh tẩy triệt để.

 

… 

 

Không còn thuốc dẫn, vì tiền, bà nội bị biến thành vật tế như Tam Nha đã dự liệu.

 

Nhìn bà nội ngày ngày gào khóc xé gan xé ruột, tôi chỉ cảm thấy thỏa mãn.

 

Cuối cùng, Tam Nha báo cảnh sát, trưởng thôn lập tức tống bà nội và tôi vào sảnh làng.

 

Ngày tháng đau khổ của bà nội vẫn được tiếp tục tại đó.

 

… 

 

Khi bà nội sắp không chịu nổi nữa, Tam Nha lén cắt đứt dây trói.

 

Tôi đưa cho bà nội một luồng oán khí.

 

Vậy là…

 

Bà nội lết về nhà, cắt cổ cả cha và ông nội tôi.

 

Đêm hôm đó, mẹ tôi lâm bồn.

 

Nhưng mẹ lại không thể ngờ rằng— Đứa trẻ mình mong mỏi chẳng phải con người, mà là oán linh.

 

Nhưng lúc đó đã quá muộn.

 

Những kẻ phải chết, đều đã chết.

 

Hộp nữ – Cầu gì được nấy.

 

Có mạng thì được hưởng, không mạng thì không được hưởng.

 

Giờ thì, đến lượt ai đây?

 

À…

 

Cái tên đã chỉ điểm cho bà nội tôi kia.

 

Đến lúc đi gặp người rồi.

 

– HẾT –

 

Hết Chương 12:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page