Danh sách chương

La Văn Minh nhịn không được mở miệng:
“Văn Tuấn, lời này của ngươi không đúng. Oánh Oánh và A Tinh là con ruột của ngươi. Nếu phân gia, chẳng lẽ lại để thím nuôi chúng nó? Vô lý!”

La Oánh Oánh và La Tinh sắc mặt vô cùng khó coi, hai đứa trẻ nắm chặt tay nhau, thấp thỏm chờ đợi số phận.

Rõ ràng ban ngày còn cùng bà nội lên núi, vui vẻ chờ ăn thịt thỏ. Ai ngờ cha đến một cái, mọi chuyện liền thay đổi hoàn toàn.

La Văn Tuấn dửng dưng nói:
“Ta không ở đây, nhưng mẹ ruột của chúng nó còn đó. Kim Hồng Liên đâu phải người tàn tật, nàng vẫn có thể làm việc, nuôi nổi hai đứa nhỏ.”

Không ngờ, lời vừa thốt ra, những trưởng bối khác đều lộ vẻ không tán thành.

Thật ra, trong mắt các nam nhân, việc La Văn Tuấn cưới vợ khác ở bên ngoài cũng không phải chuyện gì lớn. Dù sao hắn cũng là người tốt nghiệp đại học, hiện làm cán bộ. Nhưng Kim Hồng Liên một phụ nữ nông thôn không cha mẹ, không biết chữ quả thực không xứng với hắn.

Tuy vậy, con cái là máu mủ, sao có thể hoàn toàn bỏ mặc? Hơn nữa, còn có mẹ ruột hắn ở đây!

La Văn Tuấn cũng cảm giác không ổn, vội vàng nói:
“Cho nên ta mỗi tháng sẽ gửi tiền về, mười lăm đồng. Chẳng lẽ còn không đủ nuôi hai đứa nhỏ?”

Thẩm Phái Lâm lạnh nhạt nói:
“Được, lời này ta ghi nhớ. Mười lăm đồng là tiền sinh hoạt của hai đứa nhỏ, sau này tháng nào thiếu, ta sẽ tìm ngươi tính sổ.”

Câu này đồng nghĩa với việc bà sẽ giữ lại hai đứa trẻ.

La Oánh Oánh và em trai nghe vậy liền thở phào, nước mắt lưng tròng nhìn bà nội.

Thẩm Phái Lâm bước vào nhà, lấy ra một quyển sổ:
“Giờ thì chúng ta tính toán nốt những chuyện còn lại.”

La Văn Tuấn vội vã lên tiếng trước:
“Nương, con biết trong nhà mình sống cũng không dễ dàng, con không đòi hỏi nhiều.”

“Văn Quyên đã gả đi, trước nay con gái đi lấy chồng đều không được chia tài sản. Lão Tứ thì… thôi bỏ qua. Hiện giờ tài sản trong nhà, chắc là chia giữa con và lão Nhị.”

Hắn ngẩng đầu, nói tiếp:
“Con là anh cả, theo quy củ trong thôn thì con được phần hơn. Con sáu, lão Nhị bốn. Các thúc bá thấy vậy có công bằng không?”

Mọi người bàn bạc một chút, cảm thấy vẫn ổn.

La lão Nhị trong lòng cũng đồng ý, nhưng vẫn lầm bầm:
“Sau này lão Tứ để mình ta nuôi, dựa vào đâu mà anh cả được phần nhiều?”

La Văn Tuấn cười: “Vậy chia đôi cũng được.”

Lão Nhị thấy mình có lợi, liền vui vẻ gật đầu:
“Chia đôi thì được, công bằng.”

La Văn Tuấn vui vẻ quay sang mẹ:
“Nương, lão Nhị cũng đồng ý rồi, vậy chúng ta không ai có ý kiến gì nữa.”

Thẩm Phái Lâm ngẩng đầu nhìn hắn, cười khẩy: “Ta có ý kiến.”

Tam đại gia gật đầu:
“Ngươi là mẹ ruột của họ, có gì cứ nói, chỉ cần không quá đáng thì hai người họ đều phải nghe.”

Thẩm Phái Lâm nhìn chằm chằm vào La Văn Tuấn:
“Ngươi tính toán gì, ta rõ ràng. Chúng ta cứ nói thẳng, khỏi phải vòng vo.”

“Lão La gia có gì đáng giá đâu? Năm đó cha ngươi mất sớm, chỉ để lại cái nhà này. Nếu không phải lúc đó làm công xã nhân dân, thì cả nhà đã đói chết rồi.”

“Ngươi muốn phân gia, vậy ta hỏi ngươi nhà này có cái gì đáng để chia?”

La Văn Tuấn vội nói:
“Không thể nói như vậy, nhà mình còn mới mà. Căn nhà này mới xây chưa được mười năm, là năm con kết hôn xây đó, dùng toàn gạch tốt, trong thôn cũng coi như có mặt mũi.”

La lão Nhị chen vào: “Mười một năm rồi.”

La Văn Tuấn tiếp lời:
“Sau này con không về ở nữa, nhà này để lại cho lão Nhị, nhưng tiền xây nhà con phải được một nửa.”

La lão Nhị bất mãn:
“Nhà cũ rồi, sao lại tính như vậy được!”

Thẩm Phái Lâm gật đầu: “Trừ căn nhà, còn gì nữa?”

La Văn Tuấn tiếp lời:
“Còn có ruộng đất. Dụng cụ trong nhà con cũng không mang theo, để hết cho lão Nhị.”

“Còn gì nữa?” Thẩm Phái Lâm hỏi.

Ánh mắt La Văn Tuấn lóe sáng:
“Còn có lều vịt và mấy con vịt. Chỗ này có thể đổi ra tiền, là phần lớn nhất. Nương, chẳng lẽ người định cho hết lão Nhị?”

Thẩm Phái Lâm liếc hắn một cái:
“Ngươi tính toán cũng giỏi đấy.”

“Còn gì nữa không? Có thì nói hết một lượt.”

La Văn Tuấn liền thu lại:
“Chỉ có vậy thôi. Còn mấy thứ lặt vặt, coi như con làm anh cả nhường cho em, để hết cho lão Nhị.”

Lão Nhị nghe thế, vui ra mặt. Trong lòng nghĩ, chờ lão Đại đi rồi, La gia sau này chính mình làm chủ!

Bên cạnh, La Văn Minh nhìn hai anh em chia chác, thầm nghĩ: “La gia này phong thủy kiểu gì mà sinh ra toàn… tinh chết, ngốc cũng chết.”

Thẩm Phái Lâm nhướng mày:
“Được rồi, ngươi nói xong, giờ tới lượt ta.”

“Đã gọi hết trưởng bối tới đây làm chứng, thì hôm nay phải tính rõ ràng. Sau này khỏi phải cãi cọ, ngươi không sợ phiền nhưng ta không có rảnh.”

La Văn Tuấn bắt đầu thấy lo lắng, nhưng thấy mọi người gật gù, chỉ đành cố giữ bình tĩnh:
“Nương, người nói đi. Dù sao con là con trai của người, vẫn phải nghe người dạy bảo.”

Thẩm Phái Lâm nhẹ giọng: “Ngươi nghĩ vậy là tốt.”

“Nhà và ruộng đất là tài sản tổ tiên để lại, ngươi muốn chia, ta không ý kiến. Nhưng lều vịt thì ta không đồng ý.”

“Bãi sông là ta nhận thầu, hợp đồng đứng tên ta. Miếng đất đó do lão Nhị và mấy người trong thôn cùng nhau dựng lên. Từ đầu đến cuối, ngươi không hề có mặt.”

“Mẹ còn sống, vất vả nuôi mấy con vịt để kiếm sống, mà đứa con trai có công việc ổn định quay về giành chút tiền lẻ à?”

Lão Nhị nghe vậy liền đồng ý:
“Đúng thế, nhà mình nuôi vịt, cớ gì phải chia cho anh cả?”

La Văn Tuấn nhíu mày:
“Nương, lều vịt là thứ giá trị nhất, người không chia cho con, có phải bất công quá không?”

“Đúng vậy, ta chính là bất công. Ngươi muốn làm gì ta?”

Thẩm Phái Lâm hỏi ngược lại.

 

Hết Chương 114.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page