Danh sách chương

La Văn Tuấn có chút tâm cơ, lúc này cũng không nhịn được mà thay đổi sắc mặt.

Thẩm Phái Lâm còn chưa thấy đủ, tiếp tục nói:

“Ngươi làm được những chuyện gì trong thành phố, mọi người ở đây đều rõ như ban ngày. Chỉ có vợ của ngươi là giả vờ hồ đồ, tự lừa mình dối người mà sống.”

“La Văn Tuấn, nếu ngươi dám làm dám chịu, thì hãy nói rõ ràng với Hồng Liên trước rồi hẵng tìm người mới. Người khác cũng sẽ không nói gì. Nhưng ngươi lại làm những chuyện mờ ám, ta còn chưa lật ra hết đấy.”

“Nương!” La Văn Tuấn sốt ruột, vội ngắt lời.

Thẩm Phái Lâm cười nhạt: “Sao nào? Ngươi làm được, mà ta không được nói ra à?”

La Văn Tuấn tức đến muốn hộc máu, nhưng nghĩ đến một vạn tệ, cuối cùng cũng phải cắn răng nhịn xuống:

“Nương, dù con có làm sai chuyện gì đi nữa, nhưng đối với người vẫn là tốt mà. Con có lỗi với Hồng Liên, nhưng chưa từng có lỗi với mẹ.”

“Ngươi tốt với ta? Tốt ở chỗ nào?” Thẩm Phái Lâm thờ ơ hỏi lại.

“Mấy năm trước còn đang học, còn có thể nói là không có tiền. Sau này đi làm, cũng chẳng thấy ngươi quan tâm đến trong nhà. Thi thoảng mang được vài cái bánh quy hết hạn về, lại còn hận không thể moi hết tiền trong tay ta.”

“Ngươi như thế mà cũng gọi là tốt? Vậy trên đời này làm gì còn có đứa con bất hiếu nào nữa.”

“Lần này lại tay không trở về, ta chưa từng thấy ai mặt dày như ngươi.”

La Văn Tuấn siết chặt nắm tay: “Nương, mỗi tháng con đều gửi tiền phụng dưỡng, người còn muốn thế nào nữa?”

“Chút tiền đó đủ làm gì? Ta còn phải nuôi vợ con ngươi bọn họ không ăn cơm, không tiêu tiền, không mặc quần áo chắc?”

Thẩm Phái Lâm chẳng buồn giữ thể diện cho hắn:

“Ngươi là sinh viên, là công nhân viên chức, chuyện này mà truyền ra, chưa chắc cái chức của ngươi còn giữ được.”

“Lão nương vì ngươi là con ruột nên mới nhịn. Giờ ngươi còn chạy về đây lên mặt? Ngươi tưởng ta ngốc chắc? Không phải nghe tin có một vạn tệ mới chạy về đấy sao?”

Vừa nghe đến đây, La lão nhị liền đứng bật dậy, giận dữ nói:

“Tốt quá nhỉ! Thì ra là ngươi nghe nói trong nhà kiếm được tiền nên mới mò về. Ta đã nghi rồi!”

“Nương mang theo chúng ta cực khổ nuôi vịt kiếm tiền, đó là mồ hôi nước mắt của chúng ta. Dựa vào đâu mà chia cho ngươi!”

La Văn Tuấn sắc mặt đen kịt, không ngờ chỉ vài tháng không gặp, lão nhị trước đây ngoan ngoãn giờ cũng dám đập bàn với hắn.

Hắn quét mắt nhìn mọi người trong phòng, lạnh lùng nói:

“Ngươi gào cái gì? Ta là đại ca, là trưởng tử La gia, trong nhà này ta có quyền lên tiếng!”

“Giờ ngươi mới nhớ mình là đại ca? Lúc trước sao không thấy nói?”

La lão nhị tức đến thở phì phò: “Có chuyện tốt thì là đại ca, khổ cực thì lặn mất tăm!”

Thẩm Phái Lâm ung dung uống trà, nhìn hai anh em cãi nhau mà cảm thấy chưa đã. Nếu có thể đánh nhau một trận thì càng vui.

Chỉ tiếc La Văn Tuấn về lần này không phải để cãi nhau, mà là vì một vạn đồng.

Hắn quay sang nhìn mẹ ruột: “Nương, chuyện này người định tính sao?”

Thẩm Phái Lâm phủi lá trà, thản nhiên nói:
“Có gì để nói nữa? Lão nhị nói đúng, chúng ta cực khổ mới kiếm được tiền, ngươi trở về chỉ để vặt quả chín à? Trên đời này đâu có đạo lý như thế.”

La Văn Tuấn mặt mũi vặn vẹo.

Một vạn tệ đó đối với hắn rất quan trọng chỉ cần có nó, hắn sẽ không cần khom lưng trước cha vợ nữa. Có tiền, hắn có cả trăm cách để thăng chức, đến lúc đó muốn quay về làm gì mà chẳng được.

“Nương, con thật sự gặp khó khăn, cần dùng gấp. Hay là… chúng ta viết giấy vay nợ, người cho con mượn xoay sở một chút, khi nào có tiền con sẽ trả ngay.”

Thẩm Phái Lâm nghe xong liền bật cười:
“Ngươi tới chậm rồi, tiền ta tiêu hết rồi. Một xu cũng không còn.”

La Văn Tuấn rõ ràng không tin một chữ nào.

Hắn đen mặt nhìn chằm chằm mẹ ruột, nhưng lại thấy bà thản nhiên, như thể đang nhìn người xa lạ.

La Văn Tuấn nghiến răng: “Nương, nếu người đã nói vậy, con đành mời trưởng bối trong nhà tới phân xử.”

Thẩm Phái Lâm cười nhạt: “Cứ đi, lão nương còn sợ ngươi chắc?”

La Văn Tuấn nghiến răng bỏ đi.

Chờ hắn vừa đi khỏi, La lão nhị hơi hoảng: “Nương, đại ca thật sự đi gọi trưởng bối rồi, lát nữa mấy người đó đến thì sao?”

“Tới thì tới, tiền nhà mình dùng để nhận thầu núi rừng cả rồi, bọn họ làm được gì?”

Huống hồ, dù có không tiêu, trưởng bối nhà khác cũng chẳng quản nổi chuyện nhà La này.

La lão nhị vẫn lo, dù sao La Văn Tuấn cũng là người duy nhất trong nhà thi đậu đại học, trước nay rất có tiếng nói trong tộc, được trưởng bối khen ngợi.

Nhưng Thẩm Phái Lâm không lo, ngược lại còn giục nấu cơm:

“Con thỏ chạy nhanh thì hầm lên trước. Tối nay ta nhất định phải ăn một bữa cho đã.”

La Văn Tùng thì hồn nhiên nói:

“Nương, đại ca không nghe lời, lát nữa để con đánh cho người.”

“Thằng ngoan, con cứ đi ra sân chơi, ở đây có nương, không cần con lo.” Thẩm Phái Lâm cười cưng chiều.

Mọi người trong nhà nhìn nhau, người thì đi nấu cơm, người nhóm lửa, không ai nói gì nữa.

Kim Hồng Liên thì cảm thấy như trái tim mình bị ngâm trong nước lạnh, không nói nên lời, nức nở:
“Nương, Văn Tuấn nếu thật sự gặp khó khăn, chúng ta là người một nhà, dù sao cũng nên giúp một chút…”

Ai ngờ chưa kịp nói xong đã bị bà bà liếc cho một cái lạnh sống lưng.

Thẩm Phái Lâm cười lạnh:

“Lão nương cho ngươi mặt mũi nhiều quá nên ngươi tưởng mình làm chủ nhà này à? Muốn sống yên ổn thì an phận một chút, ta lười đuổi ngươi đi. Còn muốn ở đây nói ra nói vào, thì dọn đồ mà theo La Văn Tuấn đi luôn, khỏi chướng mắt ta.”

Nếu không phải vì Kim Hồng Liên nấu ăn ngon, bà cũng chẳng buồn để tâm đến thứ “bụi bùn” này.

Kim Hồng Liên bị doạ đến cả người run rẩy. Dạo này bà bà hiền lành quen rồi, ai ngờ nay nổi giận, khiến cô quên mất nhà này vốn dĩ không đến lượt cô nói gì.

La Tinh vội đỡ lấy mẹ:
“Nãi, mẹ con biết sai rồi, sau này sẽ không nói những lời khiến người tức giận nữa.”

 

Hết Chương 112.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page