Danh sách chương

“Muốn tôi nói thì đứa con cả của Thím mới là thứ chẳng ra gì. Mấy năm nay thím ăn kham uống khổ nuôi hắn ăn học, kết quả hắn trở mặt, vào thành rồi là chẳng buồn quay lại, một chút cũng không nhớ tới mẹ mình. Sau này chị còn mong gì vào hắn thì mới là lạ đó.”

“Còn Văn Quyên nữa, từ lúc gả vào thành là bắt đầu khinh thường bà con nghèo chúng ta. Mấy năm nay về nhà chẳng mang gì, ngược lại còn đem đồ nhà mẹ đẻ ra ngoài. Không biết trong đầu nó nghĩ gì, chưa từng thấy ai cho nhà chồng một cách vô điều kiện như vậy.”

“Giờ Thím ấy mới nghĩ thông suốt cũng không muộn. Thương Văn Tuấn với Văn Quyên có ích gì, không được lợi gì cả, có tiền còn không bằng tự ăn ngon uống tốt.”

La Văn Minh lắc đầu cười: “Không chừng Thím cũng nghĩ như vậy, giờ cũng chẳng còn keo kiệt nữa.”

Quả thật, Thẩm Phái Lâm không hề keo kiệt, mang về nhà năm cân thịt với một con cá, tối hôm đó kêu Kim Hồng Liên hầm hết.

Nuôi vịt rồi, nhà họ La giờ không thiếu thịt, nhưng thịt vịt với thịt heo là hai vị khác nhau.

Thịt kho tàu béo ngậy, canh cá trắng ngà mỗi món đều mang hương vị khác biệt so với thịt vịt.

Thẩm Phái Lâm ăn liền ba bát cơm, cả nhà mười người ăn sạch sành sanh, không còn sót miếng nào.

La lão nhị ăn xong thì ngồi bệt xuống ghế, vỗ bụng nói: “Tôi bây giờ mà được ăn thịt no nê thế này, đúng là ngày lành trong mơ cũng không dám nghĩ tới.”

Thẩm Phái Lâm cười tươi rói: “Mới chỉ là bắt đầu thôi. Chỉ cần mọi người nghe lời, đi theo tôi làm việc, sau này đến sơn hào hải vị cũng có thể ăn được.”

Nghiêm Xảo Vân nịnh nọt: “Mẹ, mỗi ngày được ăn trứng với thịt là đã sống như thần tiên rồi.”

Nhìn mấy đứa nhỏ là biết, mới hai ba tháng được ăn no, người không còn gầy gò, mặt mày hồng hào, ai nhìn cũng thấy thích.

La lão nhị trừng mắt với vợ: “Không có chí khí! Mẹ nói cho ăn sơn hào hải vị là tôi nhất định sẽ được ăn!”

Quay đầu nhìn mẹ, anh ta vỗ ngực cam đoan: “Mẹ nói làm gì thì con làm nấy.”

“Mùa này không thích hợp trồng cây, nên ta định trước Tết dọn dẹp mấy đỉnh núi, chờ xong việc rồi cuối năm mua giống cây ăn quả về trồng là vừa đẹp.”

“Trồng loại gì hả mẹ?”

“Chỗ mình trồng được đào, sơn trà, dương mai… Mấy đứa muốn ăn gì thì mẹ sẽ trồng thử một ít, đến lúc đó nếm thử hương vị cũng hay.”

La lão nhị nghe xong thì hơi lo lắng: “Mẹ, mấy loại quả đó ngon thì ngon, nhưng không biết có bán được không…”

Đào, sơn trà, dương mai tuy thơm ngon, nhưng không có phương tiện vận chuyển, chở hai ngày là hỏng mất.

Thẩm Phái Lâm xua tay: “Tới lúc đó mẹ có cách, con cứ yên tâm.”

La lão nhị không dám nói gì thêm, nghĩ thầm trồng cây ăn quả cũng phải vài năm mới có thu hoạch, trong nhà hiện giờ vẫn còn nuôi vịt.

Nhắc tới chuyện nhận thầu ba đỉnh núi, Thẩm Phái Lâm không ngồi yên được nữa.

“Ta lên đỉnh núi xem chút, về trễ một chút.”

“Mẹ, giờ này còn đi à, trời sắp tối rồi đó.”

Thẩm Phái Lâm xua tay, đi thẳng về phía sau núi.

“Lê Lê, ba đỉnh núi này là của nhà mình rồi, con chọn một chỗ đẹp đi.”

Nghe tiếng gọi vui vẻ, Tiểu Lê Lê nhìn quanh hớn hở: “Bên kia, con thích chỗ kia!”

Thẩm Phái Lâm đi theo hướng nó chỉ, vừa nhìn đã thấy hài lòng.

Dưới chân núi có một con suối nhỏ, chủ yếu nhờ vào nước mưa và nước suối trên núi nên dòng chảy không ngừng.

Đất quanh suối vì thế cũng rất màu mỡ.

Chỗ Lê Lê chọn nằm trên sườn núi, ngay phía trên con suối nhỏ.

Đất đai nơi đó phì nhiêu, gần đó còn có một nguồn suối nhỏ đúng là mảnh đất phong thuỷ tốt.

Hiện tại nơi ấy đang bị một cây tùng to chiếm giữ, Thẩm Phái Lâm không nói hai lời, cầm dao phát cây ra dọn chỗ.

Chặt cây thì dễ, nhưng muốn nhổ tận gốc một cây to như vậy thì không đơn giản.

“Mẹ ơi, xem con nè!”

Tiểu Lê Lê hét to một tiếng, ngay sau đó một hạt giống rơi xuống bên gốc cây tùng. Hạt giống nảy mầm ngay tức khắc, còn cây tùng thì khô héo rụi.

Thứ Lê vốn là một bụi cây nhỏ, nhưng Tiểu Lê Lê mang dị năng, cây tùng làm sao là đối thủ. Rất nhanh, không gian bị chiếm lĩnh.

Bên này giảm, bên kia tăng – Thứ Lê cắm rễ sinh trưởng, lan rộng rất nhanh, biến thành một bụi cây nhỏ tươi tốt.

Đến khi những nụ hoa nhỏ bắt đầu xuất hiện trong bụi cây, quá trình sinh trưởng hân hoan này mới chậm lại.

Thẩm Phái Lâm mừng rỡ: “Lê Lê, con lớn rồi!”

“Con còn nhỏ, chưa thể nở hoa đâu.” – Lê Lê thẹn thùng vươn cành, nhẹ nhàng chạm lên mặt nàng.

Thẩm Phái Lâm cười, vuốt ve cành cây: “Lê Lê đã rất tuyệt rồi.”

Cô đứng trên sườn núi nhìn xuống, nói thêm: “Sau này mẹ sẽ trồng thêm nhiều cây Thứ Lê quanh chân núi, vừa ngăn người trong thôn đi lung tung, vừa có bạn với con.”

“Mẹ trồng đi! Dùng cành của con, con sẽ giúp mẹ giữ nhà!”

Thẩm Phái Lâm hơi lo lắng: “Có ảnh hưởng tới con không đó?”

“Không đâu, càng nhiều rễ con càng lớn nhanh, giúp mẹ giữ nhà mà!”

Thẩm Phái Lâm lúc này mới hiểu ra: Thứ Lê vốn sinh sôi bằng cách trồng xuống đất. Nếu trồng đầy chân núi, nó sẽ không ngừng hấp thu dinh dưỡng mà phát triển, thậm chí còn giúp cô khôi phục dị năng.

Cô mỉm cười vuốt ve thân cây: “Được rồi, cảm ơn Lê Lê đã giúp mẹ giữ nhà.”

Khi trở về từ núi, Thẩm Phái Lâm mang theo một mầm Thứ Lê nhỏ – một phần được tách từ thân chính.

Thứ Lê phát triển quá nhanh, bản thể thì quá lớn, trồng trong sân không tiện. Nhưng mầm nhỏ thì không thành vấn đề.

“Mẹ, mẹ về rồi à?” – La Văn Tùng đang ngồi chơi ngoài cửa, thấy mẹ liền reo lên.

Thẩm Phái Lâm vẫy tay: “A Tùng, giúp mẹ lấy cái cuốc.”

“Vâng!”

La lão nhị nghe tiếng cũng bước ra, thấy mẹ đang chọn chỗ nắng nhất rồi bắt đầu cuốc đất thì ngạc nhiên: “Mẹ, mẹ đang làm gì vậy?”

“Trồng cây.”

 

Hết Chương 108.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page