Danh sách chương

“Văn Quyên, ngươi bớt giận một chút, để ta nghĩ xem có cách gì.” Lữ Xuân Giang nhẹ giọng dỗ dành. “Hiện tại mẹ vợ bị nhị ca của ngươi dỗ dành cho mê mẩn, ta mà không nghĩ cách gì, thì nhà cửa và tiền bạc trong nhà sớm muộn cũng rơi hết vào tay nhà lão nhị.”

Trong lòng Lữ Xuân Giang thầm nghĩ: nhà cũ kia chẳng đáng mấy đồng, nhưng một vạn đồng kia thì hắn nhất định phải có được.

Quả nhiên, La Văn Quyên tức đến dậm chân:
“Nếu không phải ta với đại ca đều vào thành phố, trong nhà còn có phần để hắn nói chuyện chắc?”

Lữ Xuân Giang thở dài:
“Nhưng vấn đề là, cả hai người các ngươi đều ở trong thành phố, dù mẹ có thương các ngươi thì cũng không thể ngăn được La lão nhị suốt ngày nói xấu sau lưng.”

La Văn Quyên nghiến răng ken két:
“Ngày mai ta lại về nhà, nhất định phải nói chuyện rõ ràng với mẹ. Dù có phải quỳ xuống dập đầu, ta cũng phải cầu bà thay đổi ý nghĩ!”

Lữ Xuân Giang lại cảm thấy nàng quay về như vậy không có ích gì. Hôm nay đã tay không trở về, nếu cứ tiếp tục như thế thì chỉ rước thêm nhục.

Hắn đưa ra một ý kiến:
“Văn Quyên, hay là ngươi bàn với đại ca một chút. Mẹ vợ thương ngươi là thật, nhưng người bà đau nhất vẫn là đại ca. Chỉ cần đại ca chịu về một chuyến, thì lão nhị dù có nói gì cũng vô ích.”

La Văn Quyên nghe vậy, ánh mắt lập tức sáng lên:
“Đúng rồi! Mẹ vẫn thương đại ca nhất! Ta lập tức gọi điện cho huynh ấy!”

Cầm bản hợp đồng nhận thầu còn mới toanh trong tay, tâm trạng Thẩm Phái Lâm vô cùng tốt. Trên đường về nhà, nàng còn tiện thể mua thịt và cá, treo lên tay lái rồi lái xe về.

Một mình nàng mà xách cả mười cân thịt mỡ, ai nhìn thấy cũng phải trầm trồ.

Ngay cả La Văn Minh cũng không nhịn được cảm thán:
“Thím, bây giờ nhà thím đúng là ngày nào cũng có thịt ăn!”

Thẩm Phái Lâm cười tươi rói:
“Về sau cả thôn chúng ta, từng nhà đều sẽ có thịt ăn mỗi ngày!”

La Văn Minh nghe vậy càng thấy phấn chấn:
“Phải đó, giờ chính sách thay đổi rồi, không còn cái kiểu ‘càng nghèo càng vinh quang’ như trước nữa. Đợi cả thôn nuôi được vịt, đảm bảo nhà nào cũng chẳng còn lo chuyện ăn thịt.”

Rồi anh ta lại tò mò hỏi:
“Thím, ba quả núi thím nhận thầu định trồng cái gì vậy?”

“Ta định trồng cây ăn quả và cây hồ đào.” Thẩm Phái Lâm đã tính toán kỹ từ trước.

La Văn Minh trầm ngâm: “Trồng cây thì không giống nuôi vịt, thời gian thu lợi sẽ lâu hơn.”

Nhưng Thẩm Phái Lâm chẳng hề lo lắng:
“Có sao đâu, trong nhà ăn uống không thiếu, chậm một chút cũng chẳng sao.”

Quan trọng hơn là, sau khi nhận thầu núi rừng, Tiểu Lê Lê có thể an tâm ở lại đây.

Trong lòng Thẩm Phái Lâm vui như mở hội, vừa nghĩ đến tương lai có thể sống giữa non xanh nước biếc, nàng chỉ muốn ngân nga một khúc.

Hợp đồng đã ký rồi, giờ dù muốn lui cũng không thể lui nữa.

La Văn Minh cũng không khuyên thêm, chỉ lặng lẽ nhìn nàng, rồi thăm dò hỏi:
“Thím, Văn Tuấn có phải cãi nhau gì với gia đình không? Bao lâu rồi chẳng thấy trở về nhà.”

Thẩm Phái Lâm hiểu rõ chuyện giữa La Văn Tuấn và gia đình sớm muộn gì cũng không giấu được. Nàng mỉm cười, hỏi ngược lại:
“Văn Minh, nếu thật sự có mâu thuẫn, ngươi sẽ đứng về phía ai?”

La Văn Minh sững người. Trong lòng anh luôn biết thím rất thương đại ca. La Văn Tuấn có thể học đại học, là nhờ công nuôi dưỡng từ gia đình.

Tuy nói La Văn Tuấn là người có tiền đồ nhất trong nhà, giờ còn làm cán bộ ở xưởng, nhưng mấy năm nay, anh ta giúp đỡ quê nhà chẳng được bao nhiêu.

La Văn Minh biết rõ, người anh họ này tám phần là không dựa vào được.

“Thím, sao thím lại nói vậy? Văn Tuấn có được như bây giờ chẳng phải đều nhờ thím sao? Dù gì thím cũng là mẹ ruột, có làm gì cũng đều vì muốn tốt cho huynh ấy thôi mà.”

Thẩm Phái Lâm nghe xong chỉ cười, không tỏ thái độ. Nàng lại hỏi tiếp:
“Chuyện ở ngoài thành của Văn Tuấn, ngươi cũng nghe phong thanh chút ít rồi chứ?”

La Văn Minh nhíu mày:
“Thím, chuyện đó… là thật sao? Văn Tuấn trước kia không giống người như vậy.”

Những năm gần đây thế giới thay đổi quá nhanh thi đại học được phục hồi, thanh niên trí thức về quê, bỏ vợ bỏ con đầy rẫy. Nhưng La Văn Tuấn là dân bản xứ, vợ vào cửa đã lâu, con cái có tới hai đứa. Nếu giờ bỏ vợ cưới người khác, đúng là không chấp nhận được.

La Văn Minh đúng là từng nghe vài lời đồn, nhưng trong lòng vẫn nửa tin nửa ngờ.

Thẩm Phái Lâm bình thản đáp:
“Giờ ngươi cũng thấy rõ rồi đó hắn chính là người như vậy.”

“Văn Minh à, hắn giờ phát đạt rồi, sau này cũng chẳng mấy khi trở về nữa đâu. Về sau chuyện trong nhà đều do ta làm chủ, ngươi cũng đừng nhắc tới La Văn Tuấn nữa.”

La Văn Minh chau mày:
“Thím, đến mức phải căng thế này sao?”

“Lúc trước ta nói muốn nhận thầu, ngươi cứ nhất quyết phải hỏi ý kiến hắn. Kết quả thì sao, không có hắn ta vẫn làm được.”

Thẩm Phái Lâm nhìn thẳng vào mắt hắn, dứt khoát nói:
“Về sau hắn sống trên thành thị, ta sống ở nông thôn, mỗi người một ngả, chẳng liên quan nhau.”

La Văn Minh thở dài:
“Để ta tìm gặp huynh ấy, không thể để hắn một mình phát đạt rồi mặc kệ cả vợ con, mẹ già.”

Thẩm Phái Lâm chẳng buồn để tâm:
“Ngươi muốn làm gì thì làm, dù sao La gia này ta làm chủ.”

La Văn Minh bật cười:
“Thím đã quyết rồi thì ta còn nói gì được nữa? Chẳng lẽ ngăn không cho thím kiếm tiền?”

“Biết thế là tốt.” Thẩm Phái Lâm cười nhẹ. “Sau này còn dám coi thường phụ nữ, ta sẽ lên trấn chính phủ kiện ngươi đấy.”

La Văn Minh cười trừ, vội xin tha.

Khi về tới Trường Tuyền thôn, Thẩm Phái Lâm xách thêm năm cân thịt đưa cho anh ta:
“Văn Minh, hôm nay lại phiền ngươi đi cùng một chuyến, chỗ thịt này ngươi mang về ăn.”

“Không không không, ta là thôn trưởng, chuyện này là trách nhiệm của ta, sao có thể nhận thịt của thím?”

“Ta còn là trưởng bối của ngươi, cho ngươi miếng thịt cũng là chuyện nên làm. Cầm đi, không thì sau này có việc ta cũng không dám nhờ ngươi nữa.”

Cuối cùng, La Văn Minh cũng nhận.

Về tới nhà, vợ anh ta vừa nhìn thấy thịt đã xuýt xoa:
“Thím của nhà mình càng ngày càng hào phóng. Chỗ thịt này chắc cũng phải năm, sáu cân rồi.”

La Văn Minh thở dài:
“Không chỉ hào phóng, mà còn có đầu óc tính toán.”

“Có đầu óc chẳng phải là chuyện tốt sao? Nếu không nhờ thím ấy, ai biết nuôi vịt lại có thể kiếm ra tiền?” Vợ anh ta lên tiếng.

La Văn Minh lắc đầu:
“Chỉ sợ tính quá nhiều, rồi như Văn Tuấn với Văn Quyên đều trở mặt. Tuổi bà ấy cũng không còn nhỏ, sau này già rồi thì sao?”

Vợ anh ta lại nói:
“Dù sao thì chuyện trong nhà thím cũng không liên quan tới nhà mình. Với lại bà ấy còn có Văn Hoa và Văn Tùng, ai cũng có thể lo cho bà ấy dưỡng lão. Em thấy anh lo xa quá thôi.”

La Văn Minh nghĩ cũng đúng. Dù Văn Tùng có ngốc, thì Văn Hoa vẫn là đứa hiền lành, hiếu thuận.

 

Hết Chương 107.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page