Danh sách chương

 

Thẩm Phái Lâm trong tay có tiền, đương nhiên không tiếc tay chi tiêu. Thấy cái gì cũng muốn mua một ít, đặc biệt là đồ ăn, càng bổ dưỡng càng thích, dù đắt đến đâu cũng không ngại.

Lúc đầu, người bán hàng thấy nàng ăn mặc bình thường, trông như dân quê nên chẳng buồn tiếp chuyện tử tế. Ai ngờ, nàng vừa ra tay đã gần như quét sạch cả quầy hàng.

Khi Kim Hồng Liên, La lão nhị và những người khác quay lại, nhìn thấy bao lớn bao nhỏ chất đầy trên xe đạp, ai nấy đều sững sờ.

La lão nhị cứ tưởng mình đã mua đủ thứ, nào là thịt, điểm tâm, thậm chí là cả chiếc áo sơ mi mới, như vậy là quá xá rồi. Nhưng vừa nhìn sang mẹ mình thì như gặp phải cao thủ.

“Trời ơi, nương, sao người lại mua nhiều thế này?”

Hắn còn thầm mong trong đống đồ đó có phần của mình.

Thẩm Phái Lâm nhàn nhạt đáp: “Lão nương có tiền, vui thì mua thôi.”

La lão nhị cười hì hì: “Vậy chia cho con một ít đi, chứ một mình người cũng đâu ăn hết.”

“Lo mà nghĩ sao ăn cho hết đi, ta ăn được hết đấy.” Giờ có cơ hội được ăn uống thoải mái, nàng còn định tẩm bổ để sớm phục hồi dị năng.

La lão nhị im bặt.

Thẩm Phái Lâm đảo mắt nhìn qua, thấy Nghiêm Xảo Vân chỉ cầm một mảnh vải và một bao đường, còn hai đứa nhỏ La Kỳ Kỳ và La Chồi Non thì theo sau liếm cây kem. Kim Hồng Liên ôm hộp bút máy mà mặt mũi chẳng vui vẻ gì. La Oánh Oánh và La Tinh cũng chỉ cầm vở và bút.

“Lấy đồ xong chưa? Xong thì về nhà đi.”

Nói rồi, nàng dứt khoát leo lên xe đạp, hai bên tay lái và cả yên sau đều chất đầy hàng hoá.

Kim Hồng Liên không nhịn được, hỏi: “Nương, tất cả là người mua à?”

Thẩm Phái Lâm đáp thẳng: “Chẳng lẽ có ai khác cho?”

Kim Hồng Liên mặt đỏ bừng, ngượng ngùng: “Hay để con giúp người xách một ít, xe mới mua, lỡ chở nhiều quá lại hỏng.”

Thẩm Phái Lâm đã bắt đầu đạp xe: “Xe là để dùng, mua về rồi đừng có coi như báu vật.”

Nói rồi ung dung đạp xe rời đi, để lại sau lưng một đám người lếch thếch đi bộ.

La lão nhị nghiến răng: “Sau này mình cũng góp tiền mua xe, không thể thua kém mãi được.”

Nghiêm Xảo Vân thì âm thầm không vui. Nàng thấy bản thân có thể đi bộ được, giữ lại ít tiền trong người mới yên tâm, nhưng lại không dám lên tiếng phản đối.

Kim Hồng Liên bắt đầu càm ràm: “Sao lại tiêu xài hoang phí như vậy? Tiền kiếm được đâu có dễ. Văn Tuấn ở ngoài kia không biết có cực khổ không…”

La lão nhị bực mình ngắt lời: “Đại tẩu nói đủ chưa? Hở chút là nhắc tới đại ca, hắn còn chẳng buồn về thăm nhà. Tẩu còn nhớ làm gì!”

Nói rồi hắn cắm đầu bỏ đi, chẳng buồn nhìn lại.

Kim Hồng Liên mặt lúc đỏ lúc trắng, ấm ức chẳng nói được câu nào. Nàng một lòng lo cho gia đình mà chẳng ai cảm kích.

Nghiêm Xảo Vân đành an ủi: “Đại tẩu, Văn Hoa không có ý gì đâu, em về trước nhé, cũng trễ rồi.”

Kim Hồng Liên lau nước mắt: “Chị biết, lão nhị xưa nay tính thế, nghĩ gì nói nấy.”

Thẩm Phái Lâm cưỡi xe đạp về thôn, thu hút không ít ánh mắt hâm mộ.

Về đến nhà, nàng bắt đầu dỡ đồ. Chiếc tủ vốn trống rỗng nay đã đầy ắp. Nàng kiểm lại số hàng, thấy nếu ăn uống rộng rãi thì cũng đủ dùng trong một tháng.

Mở gói bánh hạch đào, nàng ăn thử một cái, vừa giòn vừa ngọt, thơm nức mũi. Trong thời buổi khan hiếm này, bánh như vậy đúng là vừa miệng.

Thẩm Phái Lâm một hơi ăn hết nửa gói, còn cảm thấy chưa đủ, lần sau nhất định phải mua nhiều hơn.

Gần đây ngày nào nàng cũng được ăn thịt vịt, dinh dưỡng đủ đầy khiến cơ thể hồi phục nhanh chóng. Nàng có thể cảm nhận rõ ràng sự khác biệt, dị năng trong cơ thể cũng dần dần sôi động trở lại.

Sờ lên ngực, nàng nở nụ cười: “Đi thôi, mẹ dẫn con đi nhận thầu đất, tìm một nơi tốt nhất để con bén rễ.”

Lê Lê reo lên: “Muốn đất! Đất tốt cơ!”

Thẩm Phái Lâm nói là làm, mang theo một túi đường đỏ đến nhà La Văn Minh.

La Văn Minh đang đau đầu vì chuyện bãi sông, thấy nàng đến thì vội tiếp đón: “Thím tới rồi, mau vào.”

Thẩm Phái Lâm nhìn tờ giấy hắn viết linh tinh, liền dứt khoát nói thẳng: “Văn Minh, trước ta có nói, đợi có tiền sẽ nhận thầu mảnh đất sau núi. Giờ ta có đủ rồi, chuyện này quyết định luôn đi.”

La Văn Minh giật mình: “Thím đang nuôi vịt tốt mà, sao lại muốn nhận thầu đất rừng? Sau núi không có hồ, nuôi vịt cũng khó đấy. Thím định chuyển sang nuôi gà sao? Nhưng trên trấn có nông trại quốc doanh nuôi gà rồi, sợ tiêu thụ không dễ.”

Thẩm Phái Lâm lắc đầu: “Ta còn chưa nghĩ nuôi gì. Chỉ thấy chỗ đó hợp nên nhận trước rồi tính.”

La Văn Minh thấy khó xử: “Thím, có phải thím đi bước này hơi liều quá không?”

“Như ta đã nói, lỗ hay lãi đều do ta chịu, không liên quan gì đến cháu.”

Nói rồi, nàng đặt một xấp tiền lên bàn: “Ta muốn nhận thầu toàn bộ khu sau núi, kéo dài tới tận thôn bên kia.”

La Văn Minh hít một hơi lạnh: “Chỗ đó gồm ba đỉnh núi nhỏ, đỉnh thấp nhất cũng hơn hai nghìn mẫu đất rừng. Tính ra cả khu gần vạn mẫu! Thím có chắc không?”

Thẩm Phái Lâm không chút do dự: “Ta đã tính kỹ, khi nào rảnh thì cùng lên trấn làm hợp đồng.”

La Văn Minh dè dặt khuyên: “Hay là thím thử trước một đỉnh núi nhỏ, hoặc chân núi thôi?”

“Không cần. Ba đỉnh đều phải. Ta đã khảo sát rồi, biết phải làm gì tiếp theo.”

 

Hết Chương 102.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page