Tạ Lan Hy - Mặc Tử Diễm

Chương 10

Chương trước

Chương sau

Mẹ Hạ nói không ngừng, tim bà ta đập thình thịch như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, sợ rằng Hạ Ấp trong phòng sẽ làm điều gì dại dột.

 

Con gái đã đập phá cả buổi sáng, nếu những chai lọ kia mà làm con bé bị thương thì sao?

 

Đứa con ngốc nghếch này, từ nhỏ đã thích Mặc Tử Diễm, nhưng đáng tiếc hoa rơi có ý mà nước chảy vô tình. 

 

Bây giờ, sau khi được hai gia đình thúc đẩy cuối cùng mới có hôn ước, lại xảy ra chuyện này.

 

“Cạch.” 

 

Cửa mở ra.

 

Hạ Ấp mở cửa, nhìn mẹ với đôi mắt đỏ mọng.

 

Mẹ Hạ đau lòng không thôi: 

 

“Đừng khóc nữa, khóc nhiều không đẹp đâu, mau xuống nhà tìm đá lạnh để chườm mắt…” 

 

Mẹ Hạ vừa nói, vừa dặn người giúp việc đi lấy túi đá từ trong tủ lạnh.

 

Hạ Ấp khịt khịt cái mũi đỏ ửng của mình, gương mặt vẫn còn những vệt nước mắt chưa khô, chưa hoàn toàn nguôi giận.

 

“Nếu lần này Mặc Tử Diễm không cho con một lời giải thích hợp lý, con sẽ khiến anh ta cả đời này không thể quay lại Bệnh viện Bắc Thành!” 

 

Cô ta nói với vẻ hận thù, khuôn mặt đầy sát khí.

 

Mẹ Hạ lập tức giơ tay vỗ nhẹ vào miệng con gái hai cái từ xa, hạ giọng nói: 

 

“Sau này những lời như thế không được nói bừa, đặc biệt không được để cha mẹ Mặc nghe thấy, dù sao vẫn còn chuyện làm ăn giữa hai nhà…”

 

“Thì sao chứ? Ông bà ta từng nói đừng dại mà đắc tội với bác sĩ, huống chi nhà họ Hạ chúng ta còn là cổ đông của bệnh viện!” 

 

Hạ Ấp không hề để tâm đến lời cảnh báo của mẹ, trong lòng chỉ nghĩ đến việc khi Mặc Tử Diễm quay lại xin lỗi, cô ta sẽ hành hạ anh thế nào rồi mới tha thứ.

 

Lúc này, cô ta không hề suy nghĩ gì khác, vẫn cho rằng Mặc Tử Diễm còn vương vấn Tạ Lan Hy nên mới chọn cách trốn tránh.

 

Mặc Tử Diễm không buông được Tạ Lan Hy, mà người phụ nữ đó cũng vẫn yêu sâu đậm Mặc Tử Diễm. 

 

Nếu họ quay lại với nhau, cô ta biết phải làm sao?

 

Không, cô ta tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra!

 

Tình yêu của cô ta dành cho Mặc Tử Diễm không hề ít hơn Tạ Lan Hy.

 

Rõ ràng cô ta là người gặp anh trước, cô ta là người yêu anh trước, vậy mà tại sao cô ta lại trở thành người không được yêu?

 

Nghĩ đến người phụ nữ yếu ớt, sống dở ch3t’ dở như Tạ Lan Hy, trong mắt Hạ Ấp lóe lên tia u ám…

 

Ở phía bên kia.

 

Sau khi Tạ Lan Hy biết tin Mặc Tử Diễm không còn đường quay lại bệnh viện, cũng không tỏ ra quá ngạc nhiên.

 

Anh luôn xử lý mọi chuyện theo cách đó, một khi đã quyết định thì sẽ không để lại bất kỳ cơ hội quay đầu nào.

 

Giống như cuộc chia tay của họ, đến bất ngờ không kịp phản ứng.

 

Dù cô có cầu xin, van nài, đổi lại vẫn chỉ là sự lạnh lùng và châm chọc của anh.

 

Dù rằng, một nửa những lời anh nói chỉ nhằm khiến cô từ bỏ.

 

Nửa còn lại, Tạ Lan Hy không dám suy đoán thêm.

 

Trong mối tình ba năm, Tạ Lan Hy luôn là người yêu nhiều hơn, nên cũng là người yêu một cách hèn mọn.

 

Mặc Tử Diễm luôn đối xử với cô theo kiểu không lạnh không nóng, không thể nói anh không coi trọng cô, nhưng cũng không thể thấy anh nồng nhiệt đến đâu.

 

Tất nhiên, điều đó có lẽ liên quan đến tính cách của anh.

 

Không thể nào bắt một người lạnh lùng như rắn lại trở nên cuồng nhiệt như lửa.

 

Mặc Tử Diễm yêu cô, điều này Tạ Lan Hy hoàn toàn chắc chắn.

 

Nhưng tình yêu đó chỉ giới hạn trong khoảng thời gian hai người còn bên nhau, giờ đây trong mắt anh chỉ còn sự chán ghét khi nhìn cô.

 

Đôi khi, diễn mãi cũng khó phân biệt thật giả, hoặc có thể trò chơi đã biến thành sự thật.

 

Bây giờ, Mặc Tử Diễm còn yêu cô không?

 

Tạ Lan Hy tự hỏi mình, cũng hỏi anh dưới bầu trời đầy sao.

 

Nếu anh không lên tiếng, có lẽ đây sẽ mãi là một câu hỏi không lời giải.

 

Những ngày gần đây, Tạ Lan Hy không trở về nơi ở cũ mà chọn ở khách sạn.

 

Cô sợ Lý Chiêu Viên sẽ tìm đến nhà.

 

Lúc này, cô không biết làm thế nào để đối mặt với người đàn ông đó.

 

Anh ấy chỉ muốn cô sống, nhưng cô chỉ muốn ch3t’.

 

Huống chi, với tình trạng cơ thể hiện tại, cô cũng không còn sống được bao lâu nữa…

 

“Tinh!”

 

Điện thoại của cô reo lên.

 

Tạ Lan Hy cúi xuống nhìn, là một cuộc gọi từ số lạ.

 

Cô lập tức cúp máy, không nghe.

 

Số của Lý Chiêu Viên đã bị cô đưa vào danh sách chặn, nếu anh ta đổi số gọi đến và cô bắt máy, chắc chắn anh ta sẽ phát hiện điều bất thường.

 

Nhưng số lạ đó lại gọi đến lần nữa, dường như chỉ cần cô không nghe, cuộc gọi sẽ tiếp tục vang lên mãi.

 

Không còn cách nào, cô nén lại cảm xúc, bấm nút nghe.

 

“Alo…” 

 

Cô khẽ nói, có chút e dè.

 

“Chị Hy, em là Trương Tân.” 

 

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói, không phải của Lý Chiêu Viên.

 

Tạ Lan Hy ngẩn người, bất giác thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó, lòng lại chùng xuống.

 

“Anh ấy… sao rồi?” 

 

Nếu không phải Mặc Tử Diễm xảy ra chuyện, tại sao Trương Tân lại gọi điện cho cô liên tục như vậy?

 

Nhớ lại tin đồn lan tràn trên mạng về việc Mặc Tử Diễm từ chức rồi biến mất như bốc hơi khỏi thế gian, ngay cả vị hôn thê của anh, Hạ Ấp, cũng không biết anh đi đâu.

 

“Chị Hy, đừng lo lắng, hiện giờ anh Diễm vẫn ổn…” 

 

Trương Tân vội trấn an Tạ Lan Hy, rồi tiếp tục nói:

 

“Em gọi điện cho chị là muốn nhờ chị gọi cho anh Diễm, tìm đại một lý do nào đó…”

 

Tạ Lan Hy nhíu mày, không hiểu rõ tại sao Trương Tân lại yêu cầu như vậy.

 

“Chắc anh ấy không muốn nghe giọng của tôi đâu.” 

 

Nhớ lại thái độ của Mặc Tử Diễm hôm qua ở quán cà phê, Tạ Lan Hy biết nếu cô gọi điện, anh chắc chắn sẽ không kiên nhẫn mà cúp máy.

 

“Anh Diễm vừa uống rượu, và đang xem ảnh của chị…” 

 

Trương Tân hạ thấp giọng nói nhỏ.

 

Tạ Lan Hy khựng lại, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.

 

Cúp điện thoại, cô nhập dãy số quen thuộc vào bàn phím, nhìn đi nhìn lại mãi, nhưng vẫn không đủ can đảm để bấm gọi.

 

Người ta thường nói khi say là lúc thật lòng nhất, anh xem ảnh của cô là để nói lên điều gì?

 

Chợt nghĩ đến điều gì đó, tim Tạ Lan Hy thắt lại.

 

Anh bị điên rồi sao, cơ thể như vậy mà còn uống rượu!

 

Ngón tay cô nhấn mạnh vào phím gọi.

 

Khi nghe tiếng tút tút trong ống nghe, đầu óc cô trở nên rối loạn.

 

“Có chuyện gì?” 

 

Mặc Tử Diễm bắt máy rất nhanh, giọng nói vẫn lạnh nhạt như thường lệ.

 

Tạ Lan Hy nghẹn lời, một lúc lâu sau mới do dự lên tiếng: 

 

“Chuyện đó… Mặt dây chuyền có tượng Phật Ngọc em quên đưa cho anh, khi nào anh có thời gian thì đến lấy nhé?”

 

Mặt dây chuyền có tượng Phật Ngọc, Tạ Lan Hy đã đem đến chùa cầu nguyện, cần để đó một tháng mới lấy về được.

 

Tưởng rằng Mặc Tử Diễm sẽ nói không cần và bảo vứt đi, không ngờ anh lại đồng ý với lời của Tạ Lan Hy.

 

“Hiện tại tôi không ở Bắc Thành, chờ khi trở về rồi tính.” 

 

Giọng nói của anh dường như mang chút hơi men.

 

Tạ Lan Hy không nói gì, đầu dây bên kia, Mặc Tử Diễm cũng không mở lời, cả hai giữ im lặng, không phá vỡ sự yên tĩnh qua hai chiếc điện thoại.

 

Một lúc lâu sau, Tạ Lan Hy lên tiếng trước: 

 

“Anh đi đâu vậy?”

 

Dường như câu hỏi này lẽ ra phải được hỏi ngay khi Mặc Tử Diễm vừa mở miệng, nhưng cô lại chần chừ rất lâu mới nói.

 

“Sao thế, em muốn đến à?” 

 

Giọng của anh hôm nay thật khác lạ.

 

Khóe miệng Tạ Lan Hy khẽ cong lên một chút, Mặc Tử Diễm khi say rượu khiến cô nghĩ rằng mối quan hệ giữa họ vẫn như ngày xưa.

 

Quay đầu nhìn vào gương, cô thấy hình ảnh gương mặt xanh xao, yếu ớt của mình, cảm xúc dâng lên trong lòng lại bị cô kìm nén.

Hết Chương 10.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page