Ta Tạo Ra Kẻ Thống Trị Của Thời Đại Cũ Trong Thần Thoại.

Chương 1: Hệ thống tới muộn (1)

Chương trước

Chương sau

【 Kiểm tra đo lường đặc tính linh hồn… Xác nhận hoàn tất 】

【 Chào mừng trở thành Tuyển Giả Yên Tĩnh số 233 】

【 Hệ thống đang tải xuống… 】

【 Hệ thống đã cài đặt xong 】

【 Hệ thống này chỉ nhằm cải thiện điều kiện sống của ký chủ, nâng cao trải nghiệm giải trí tinh thần, giúp cuộc sống trở nên phong phú và hoàn mỹ hơn 】

【 Hệ thống hoàn toàn miễn phí, không yêu cầu bất kỳ khoản thanh toán nào. Xin cảnh giác trước mọi hình thức lừa đảo nạp phí 】

【 Hãy sắp xếp thời gian hợp lý, tận hưởng một cuộc sống lành mạnh 】

【 Chúc ngài có những trải nghiệm vui vẻ 】

Lục Bán vừa bị từ chối van diễn lần thứ sáu, hắn chri đứng bên ngoài studio sững sờ tại chỗ.

Ngay lúc đó, dòng chữ trên kịch bản kinh điển của thế giới này đột nhiên thay đổi.

Những ký tự thanh tú xoắn vặn hiện lên trước mắt hắn, như thể một bàn phím vô hình đang tự động gõ ra từng dòng chữ:

“Chỉ làm việc mà không vui chơi, ngay cả Jack thông minh cũng hóa ngu ngốc.”

Hả?

Lục Bán dời sự chú ý khỏi dòng chữ vừa “tự viết” trên kịch bản, ánh mắt dán chặt vào nó.

Xung quanh studio, người qua lại tấp nập. Những diễn viên mặc trang phục cổ trang lộng lẫy, kẻ trước người sau nối đuôi nhau bận rộn. Nhưng trên kịch bản, những dòng chữ kỳ lạ kia vẫn không hề biến mất.

Không phải ảo giác.

Xuyên đến thế giới này ba tháng, cuối cùng Lục Bán cũng chạm tay vào “bàn tay vàng” của mình.

Dù là trước hay sau khi xuyên qua, hắn vẫn luôn tự nhận bản thân là một người bình thường.

Hắn không có bạn gái, không h·út th·uốc, rượu cũng chỉ nhấp môi rồi dừng. Hắn nghiêm túc học hành, từng bước vững vàng đi qua cuộc đời, luôn giữ tâm trạng bình tĩnh, không chấp nhặt thắng thua, không bận tâm những phiền não vặt vãnh, cũng không tạo thêm kẻ thù khiến mình mất ngủ mỗi đêm.

Lục Bán tự thấy bản thân chẳng có gì khác biệt.

Thứ duy nhất hắn yêu thích có lẽ chính là điện ảnh.

Những nhân vật chính trên màn ảnh đều không tầm thường. Dù chỉ là một người dân bình thường giữa phố phường, họ cũng có câu chuyện riêng của mình.

Là một kẻ bình thường thực sự, Lục Bán chỉ có thể lặng lẽ ngưỡng mộ bọn họ.

Đây là một thế giới trông có vẻ giống với thế giới cũ, nhưng thực chất lại là giả. Một số tác phẩm văn nghệ hoàn toàn biến mất, số khác thì bị thay hình đổi dạng. Theo cách nói của Lục Bán, đây chính là một “thế giới sao chép văn tiêu chuẩn”.

Đáng tiếc là hắn không có bàn tay vàng.

 

Dựa vào chuyên môn phim ảnh từng học ở kiếp trước cùng những ký ức còn sót lại, hắn đã viết ra vài kịch bản kinh điển từng làm mưa làm gió ở thế giới cũ. Nhưng không phải vì tham vọng vươn lên đỉnh cao giới giải trí, cũng chẳng phải vì muốn thể hiện tài năng vượt trội.

Chỉ đơn giản vì Lục Bán yêu thích điện ảnh.

Những bộ phim kinh điển ấy, nếu không thể xem lại ở thế giới này, hắn sẽ cảm thấy vô cùng đáng tiếc.

Thế nhưng, con đường “sao chép văn” của hắn nhanh chóng gặp trở ngại.

Trước hết, những kịch bản hắn viết ra chỉ dựa vào ký ức nên không thể nào giống y hệt bản gốc.

Tiếp đó, một tác phẩm nổi tiếng ở thế giới cũ chưa chắc đã được hoan nghênh tại thế giới này.

Quan trọng nhất, hắn chỉ là một sinh viên bình thường vừa tốt nghiệp.

Ngay cả những tác phẩm kinh điển của các tác giả mạng nổi danh cũng bị biên kịch cải biên trước khi đưa lên màn ảnh. Một kẻ “ma mới” như hắn, ngay cả việc đặt chân vào giới làm phim cũng khó khăn vô cùng.

Thử đi thử lại nhiều lần, cuối cùng, Lục Bán quyết định chọn một kịch bản kinh dị kinh điển, hy vọng có thể thu hút sự chú ý của đạo diễn.

Thất bại.

Vậy đổi hướng khác thì sao?

Dù sao ngoại hình của hắn cũng không tệ, tìm một vị phú bà để “quẹt thẻ” rồi thuyết phục đối phương đầu tư cho mình làm phim? Có vẻ cũng không phải là không thể.

Ngay khi ý nghĩ hoang đường này xuất hiện, Lục Bán bất ngờ thức tỉnh hệ thống.

Mẹ nó!

Hắn không kìm được cảm thán.

Lục Bán nhanh chóng tìm một góc khuất tránh ánh mặt tròi rồi trải kịch bản ra trước mặt giả vờ như đang đọc, nhưng thực chất toàn bộ sự chú ý đều dồn vào những dòng chữ cũ kỹ kỳ quái kia.

Những văn tự ấy lạnh lẽo, dù có vẻ đoan chính ngay ngắn, nhưng lại tỏa ra một luồng hàn ý khó tả.

Tựa như trong những tiểu thuyết kinh dị, chỉ cần hắn vừa suy nghĩ, những dòng chữ ấy cũng lập tức thay đổi theo.

Không hề có giao diện thuộc tính nào hiện ra, chỉ có duy nhất một hàng chữ:

【 Bắt đầu giả thiết 】

“Hệ thống này… còn có hướng dẫn tân thủ sao?”

Lục Bán âm thầm suy nghĩ, ngón trỏ khẽ chạm vào dòng chữ trước mặt.

Những ký tự ấy dần biến đổi hình dạng giống hệt sương mù đnag lan tỏa.

【 Lựa chọn chức nghiệp 】

Ngay sau bốn chữ này là một chuỗi văn tự dày đặc bất ngờ bùng lên từ trang kịch bản trong tay hắn.

Lục Bán theo bản năng lùi lại, nhưng sau lưng chỉ có bức tường lạnh lẽo làm điểm tựa.

Hết Chương 1: Hệ thống tới muộn (1).

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page