Chương 1
19/03/2025
Chương 2
19/03/2025
Chương 3
19/03/2025
Chương 4
19/03/2025
Chương 5
19/03/2025
Chương 6
19/03/2025
Chương 7
19/03/2025
Chương 8
19/03/2025
Chương 9
19/03/2025
Chương 10
19/03/2025
Chương 11
19/03/2025
Chương 12
19/03/2025
Chương 13
19/03/2025
Chương 14
19/03/2025
Chương 15
19/03/2025
Chương 16
19/03/2025
Một năm trước.
Lăng tiên sinh ôm cô gái vào trong phòng, ném xuống đất.
Lập tức từ bên hông lấy ra một khẩu súng lục màu vàng, chỉ vào trán cô.
“Ai phái cô tới?” Lăng tiên sinh trầm giọng quát hỏi.
Cô gái sợ choáng váng, nhỏ giọng trả lời: “A, mẹ tôi phái tôi tới…”
“Mẹ cô là ai?” Hắn có chút kinh ngạc.
“Bà là con dâu nhà họ Liễu ở thôn Lạc Hà, huyện An Giang Tô…”
Lăng tiên sinh lại càng kinh ngạc.
Chẳng lẽ cô ta không phải gián điệp?
Nhớ tới bộ dạng vừa rồi cô chủ động quyến rũ hắn, cực kỳ ngu xuẩn.
Ở Thượng Hải có rất nhiều người muốn giết hắn. Mỹ nhân kế, hắn cũng gặp qua không ít.
Đêm nay, từ lúc hắn vừa vào Hoa Ca Hối, cô gái này vẫn không xa không gần đi theo hắn.
Thừa dịp hắn lên sân thượng hút thuốc, cô lại gần tự đề cử mình: “Chào Lăng tiên sinh, tôi là Liễu Nhứ, tôi hát rất hay, ngài muốn nghe không?”
Có vô số phụ nữ đã quyến rũ hắn, lớn mật trực tiếp như vậy, cô ta vẫn là người đầu tiên.
Quyền thế của hắn rất lớn, tính tình lạnh lùng, cực kỳ không dễ trêu chọc, đánh chủ ý với hắn, vậy phải suy nghĩ trước xem mạng mình có đủ không.
Hắn ra hiệu bảo vệ không nên động thủ, từ đầu đến chân nhìn kỹ cô một phen.
Cô mặc sườn xám quê mùa, kém chất lượng, giọng Tô Bắc. Khuôn mặt nhỏ nhắn thanh xuân xinh đẹp, lại bị lớp trang điểm thô ráp làm già đi.
Bởi vì quan hệ nghề nghiệp, đối với người chủ động đi lên lấy lòng, hắn đầu tiên hoài nghi là gián điệp.
Lúc ôm cô gái vào nhà, vẻ mặt cô ngượng ngùng, cho rằng mình được quý nhân nhìn trúng, chim sẻ sẽ bay lên đầu cành.
Nhưng người đàn ông đột nhiên trở mặt, họng súng đen ngòm trong nháy mắt chặn trước trán cô.
Đối mặt với cảm giác áp bách cường đại của Lăng tiên sinh, người bình thường đều sẽ hoảng loạn lộ tẩy.
Nhưng cô gái này, một bộ dáng vịt ngốc, hoàn toàn không cùng một tần số với hắn.
Lăng tiên sinh cảm thấy nhàm chán, ném súng đi.
Cho dù cô ta là kẻ thù, cũng không phải kẻ thù cùng đẳng cấp. Hắn không cần phí sức vô ích.
Vậy thì… thưởng thức mỹ vị đưa tới cửa đi.
Cô cười nói: “Lăng tiên sinh, tôi đem bản thân tặng cho ngài, ngài có thể giúp tôi một việc không?”
Nói điều kiện trực tiếp như vậy, cô ta là người đầu tiên.
Hắn lơ đãng hỏi: “Em muốn cái gì?”
“Tôi, tôi đến Thượng Hải, chính là muốn ca hát, nhưng không có cách nào. Hoa Ca Hối là sân khấu của ngài… Ngài có thể cho phép tôi ở chỗ này lên sân khấu ca hát không?”
“Được.” Hắn đáp cho có lệ.
Cô ấy là hoàng hoa khuê nữ.
Hắn càng cảm thấy kỳ lạ. Nếu là nhà nào cử gián điệp như thế, hoặc là đầu óc có vấn đề hoặc là trình độ quá cao.
Sau khi thỏa mãn, hắn mặc âu phục, nhặt súng lục lên, ném cho cô mấy đại dương rồi rời đi.
Sau đó liền đem việc này vứt ra sau đầu.
Ước chừng qua nửa tháng, hắn lại đi tới Hoa Ca Hối.
Cùng tân khách ăn uống linh đình, hắn luôn cảm thấy có đôi mắt đang nhìn mình chằm chằm.
Hắn bước ra từ những ngày chém giết đầy máu nên rất nhạy cảm.
Ánh mắt đảo qua chung quanh, liền thấy được cô.
Cô gái Tô Bắc nửa tháng trước cùng hắn tình một đêm.
Cô vẫn là một thân sườn xám quê mùa kém chất lượng, dựa vào lan can mà đứng, u oán, tha thiết nhìn hắn.
Ánh mắt của cô giống như đang nói: “Lăng tiên sinh, ngài đã đáp ứng tôi, hứa cho tôi lên sân khấu ca hát.”
Lăng tiên sinh bảo vệ sĩ gọi cô tới.
“Biết hát bài gì?”
“Bài gì cũng biết hát.” Giọng nói của cô mang theo sự kiêu ngạo.
Hắn bưng ly rượu chỉ lên sân khấu: “Vậy đi hát đi.”
Cô đi lên sân khấu, rất lúng túng, giống như con chuột nhỏ thấy ánh sáng.
Hắn đối với cô không ôm hy vọng gì.
Cùng với âm nhạc, tiếng hát của cô vang lên.
Toàn trường trong nháy mắt yên tĩnh.
Âm thanh thanh nhã, tự nhiên trong truyền thuyết.
Lăng tiên sinh bình tĩnh uống rượu, nghĩ thầm kỳ lạ, thật sự là kỳ lạ.
Tơ Liễu ở lại Hoa Ca Hối, cô rất hào hứng, cảm giác mình sắp có được sự nghiệp.
Đáp lại lòng tốt, cô ngoan ngoãn theo Lăng tiên sinh lên lầu.
Hắn thưởng thức mỹ vị một phen. Nhiều năm như vậy, nữ nhân bên cạnh từng đám từng đám thay đổi, bông hoa đồng nội này cũng không thể ở bên hắn quá lâu.
Nhưng mà hắn không nghĩ tới chính là, bông hoa đồng nội vừa mới lên đài vài ngày, liền trở thành trụ cột của Hoa Ca Hối.
Rất nhiều người vì hâm mộ mà đến, chỉ vì muốn lắng nghe giọng ca như suối mát của cô.
Như cô ấy nói, cô ấy có thể hát bất cứ bài hát nào. Trong và ngoài nước, cổ xưa và hiện đại. Một lần, khi một ông chủ lớn tổ chức sinh nhật cho mình, cô ấy đã biểu diễn một bài hát ngẫu hứng, hát cappella không có nhạc nền khiến mọi người phải kinh ngạc.
Lăng tiên sinh quyết định nâng đỡ cô. Cây rụng tiền có sẵn, không rụng thì phí.
Cái tên Liễu Nhứ này không được, không có phong cách phương Tây.
“Hôm nay là tiết Hàn Lộ.” Hắn nghiêng người tựa vào đầu giường, nhìn gỗ lạc ngoài cửa sổ.
“Hòe liễu tiêu sơ hạ nhiệt thu, kim thương tần phục hỏa tây lưu. Về sau liền gọi em là Liễu Tiêu Sơ đi.”
Liễu Tiêu Sơ, cái tên này phông có phong cách phương Tây, rõ ràng là thê lương đến cực điểm, tiêu điều đến cực điểm.
Thế mà cô lại rất vui vẻ. Cô không biết chữ, chỉ cảm thấy cái tên này nghe rất đẹp.
You cannot copy content of this page
Bình luận