Nghe người hầu bẩm báo, thế tử không đi dạo với biểu cô nương mà lại lôi kéo nửa ngày với tiểu nương tử của phủ Trấn Nam tướng quân, cuối cùng thì tan rã trong không vui.
Thôi Khác và Chân Châu có thể có quan hệ gì chứ, Tiêu phu nhân nghe vậy thì cũng chẳng thèm ngó tới, đơn giản chỉ là tiểu nương tử lưu manh không có giáo dục kia muốn người khác khó chịu nên gào thét lung tung thôi.
Một tháng trước khi Thôi Khác qua đêm ở Sướng Hoan lâu, vừa vặn có người ở phu tướng quân vừa sáng sớm đã ra ngoài hỏi thăm tung tích của tiểu nương tử nhà mình, tuy trong lòng Tiêu phu nhân cũng nghi ngờ quan hệ giữa hai người nhưng bà ta nghĩ thế nào thì vẫn không cảm giác điều này không thể xảy ra.
Thôi Khác có thể đi xa ngàn dặm chỉ để lấy được một bản cổ tịch trân quý mà Chân Châu kia, nghe nói Trấn Nam tướng quân vì muốn nàng học tập cho giỏi mà cố ý mua một xe thư tịch kinh điển nhưng đều bị nàng dùng để nướng thịt vào mùa hè, mùa đông thì dùng làm củi đốt để sưởi ấm.
Tư tưởng của hai người khác nhau một ngày một vực, đừng nói là ngủ chung, chỉ sợ ngồi cùng nhau là Thôi Khác đã không thể chịu được được loại người thô lỗ không có não như Chân Châu.
Nhưng hài tử đã lớn rồi, dù sao cũng là một nam tử thì kiểu gì cũng sẽ nghĩ đến nữ sắc.
Nhưng Tiêu phu nhân đã tính toán kỹ càng nên cũng không lo lắng Thôi Khác sẽ bị Chân Châu mê hoặc, bà ta nói chuyện phiếm với Thôi Khác một lát, toàn bộ quá trình cũng không nhắc đến chuyện núi Dung Hoa hay chuyện tranh chấp với Chân Châu.
Đợi khi Thôi Khác muốn đứng dậy, Tiêu phu nhân mỉm cười gọi bảo hạ nhân dẫn hai tỳ nữ có dung mạo xinh đẹp tới, cả hai đều có dáng người đẫy đà, một người đáng yêu, một người quyến rũ.
Tiêu phu nhân chậm rãi nói: “Hai người này là nữ nhi ở mẫu gia của ta, đều chưa định hôn sự, Mộng Chi dẫn về viện để hầu hạ đi.”
Nam tử hai mươi tuổi gia quan nhận chữ, chữ “Mộng Chi” của Thôi Khác là được một vị lão sư đức cao vọng trọng tặng cho.
Thôi Khác nhìn hai tỳ nữ kia, thấy tỳ nữ nhìn mình với ánh mắt vừa xấu hổ vừa e lệ thì lạnh lùng từ chối: “Mẫu thân, con không cần.”
“Không cần sao?” Đôi mắt phượng của Tiêu phu nhân hơi nheo lại, bà ta cười híp mắt nhìn thôi khác: “Nghe nói từ khi con ở Sướng Hoan lâu về, hình như buổi tối ngủ không ngon lắm, có khi còn thức dậy để tắm rửa. Người trẻ tuổi, co dục vọng là chuyện tốt nhưng đừng tới những nơi không sạch sẽ kia làm bẩn thân thể, là do mẫu thân suy nghĩ không chu toàn, con lớn rồi, bên người cũng nên có một hai người tri kỷ để chăm sóc.”
Nhắc tới việc này làm Thôi Khác xấu hổ muốn chết, hai năm năm qua hắn lãnh tâm lãnh dục, từ khi phá sắc giới ở trên người Chân Châu, mỗi đêm khi chìm vào giấc ngủ đều phải ép bản thân mình không được suy nghĩ nhiều nhưng lại luôn nằm mơ mình đang mây mưa cùng người đó, còn làm bẩn áo trong.
Hiện tại còn bị mẫu thân hiểu lầm là do hắn tìm hao nương ở trong thanh lâu để dập lửa nên đưa tỳ nữ xinh đẹp cho hắn.
Thôi Khác ngại ngùng xấu hổ, hắn đỏ mặt lắc đầu: “Mẫu thân, thật sự không cần.”
Tiêu phu nhân che miệng cười một tiếng, bà ta dùng giọng điệu của người từng giải khuyên hắn: “Con lớn rồi, mẫu thân cũng sẽ không chê cười con, tỳ nữ này con cứ nhận đi, còn cần hay không thì là chuyện của con. Làm mẫu thân, lúc thiếu niên thì sợ con bị sắc mê hoặc mà loạn tâm tình, lúc trưởng thành thì lại sợ con thanh tâm quả dục, không muốn thành hôn. Bây giờ ta chỉ mong con nhanh chóng cưới nương tử rồi sinh cho ta một tôn tử mập mạp.”
Thôi Khác còn muốn từ chối nhưng thấy vẻ kiên định của mẫu thân, hắn lại nhớ tới câu nói của Chân Châu “phủ An quốc công sao có thể không có nữ nhân chứ, sao có thể khiến thế tử đói khát đến khó chịu”, hắn cắn răng giận dỗi nên nhận lấy hai tỳ nữ kia.
……
Trong phòng Thôi Khác chưa từng dùng tỳ nữ, phần lớn là thư đồng và gã sai vặt, Tiêu phu nhân lại nghiêm khắc trị gia, ba ta sợ tỳ nữ sẽ làm hỏng thân thể của lang quân nên chỉ cử một số bà tử làm việc quét dọn ở ngoài viện.
Thế tử đột nhiên mang về hai tỳ nữ xinh đẹp như hoa như ngọc khiến không ít hạ nhân trong viện xì xào bàn tán, quản sự có mắt đã bắt đầu bưng trà rót nước và sắp xếp chỗ ở cho hai người họ.
Phỉ Thúy được sinh ra với dung mạo như khói, mềm mại trong trẻo, giọng nói thì mềm mại nhỏ nhẹ như một nữ tử phương nam. Còn Mã Não có chiếc cằm nhọn, xinh đẹp quyến rũ, lời nói hành động thì càng táo bạo, phóng túng.
Một mạnh một nhẹ, mỗi người có một phong tình riêng, hiển nhiên cả hai đều được Tiêu phu nhân tỉ mỉ chọn lựa để trở thành thiếp thân hầu hạ Thôi Khác.
Nhưng mấy ngày nay Thôi Khác vẫn không có biểu hiện gì, ngày thường khi tắm rửa hay mặc y phục cũng không gọi các nàng tới hầu hạ, thậm chí ngay cả cơ hội đơn độc ở chung với chủ tử cũng không có.
Như vậy lại giống như đãi ngộ của bình hoa, Phỉ Thúy im lặng còn Mão Não lại không thể ngồi yên.
Hôm nay, Thôi Khác xã giao bên ngoài nên có uống nhiều vài chén, khi trở về, đầu hắn có chút choáng váng, buổi tối ngủ thiếp đi và lại bắt đầu mơ.
Vẫn là gương mặt bị tóc đen che khuất.
Vén tóc ra là có thể thấy được nụ cười của nàng: “Thôi đại nhân, không phải ngươi nói cảm thấy buồn nôn à, sao ngươi còn chơi hăng hái như vậy hả?”
Nói xong, nàng chủ động nghênh đón hắn, vừa chê cười hắn không tự khống chế được lại vừa cố ý câu dẫn hắn.
Mùi anh đào ngọt ngào thoang thoảng khiến hắn bị cám dỗ càng muốn hấp thu nhiều hơn. Nàng bỗng thu lại khiến hắn kìm lòng không đậu mà đi theo, muốn đòi hỏi nhiều sự ngọt ngào hơn….
You cannot copy content of this page
Bình luận