Danh sách chương

 

Cố Manh cười nói: “Cậu vẫn chưa biết à, nữ chính của bộ phim này chính là Đường Oánh Oánh kẻ cướp bạn trai của cậu đấy, bây giờ người ta cặp kè với thiếu gia nhà giàu rồi, tài nguyên tốt lắm, sao có thể để mắt đến cái bộ phim truyền hình nhỏ, kinh phí thấp này chứ. Nghe nói cô ta mới nhận một bộ phim điện ảnh, nhà đầu tư chính là công ty của Quý Dương, bên này chắc cô ta cũng không thèm quan tâm nữa đâu, lúc nãy cậu nhìn thấy là diễn viên đóng thế của cô ta đấy. Hơn nữa còn không chỉ có một người đâu, đừng vội, mấy ngày nữa là cậu sẽ được gặp hết.”

 

Trong lòng Viên Y Y lạnh toát: “Cậu nói nữ chính của bộ phim này là Đường Oánh Oánh?”

 

“Ừ, sao thế? Cậu sợ cô ta à?” Cố Manh liếc nhìn cô một cái.

 

“Sợ gì chứ, tớ chỉ… Không muốn gặp cô ta thôi.” Viên Y Y cau mày, nhưng giọng nói lại có vẻ không được tự tin cho lắm.

 

Cố Manh hừ lạnh một tiếng: “Đừng sợ, có tớ ở đây, cô ta là kẻ thứ ba chen chân vào cuộc tình của người khác, người nên chột dạ là cô ta mới đúng! Nhưng mà tớ đoán là cậu cũng không có nhiều cơ hội gặp cô ta đâu, cô ta đã nói rồi, bộ phim này quay phông xanh là chủ yếu, không đi quay ngoại cảnh.”

 

Viên Y Y: “…”

 

Quả nhiên là cách làm việc của diễn viên nổi tiếng, trước kia cô từng nghe nói, có một số diễn viên nhận phim xong không tự mình đi quay, mà sẽ tìm rất nhiều diễn viên đóng thế, để bọn họ thay mình hoàn thành các cảnh quay, còn bản thân chỉ cần quay bổ sung một số cảnh quay thật sự không thể dùng diễn viên đóng thế được.

 

Không ngờ Đường Oánh Oánh cũng vậy.

 

Tuy nhiên, điều này chứng minh một vấn đề, khoảng cách giữa cô và Đường Oánh Oánh quả thực là một trời một vực.

 

Viên Y Y – người cả ngày hôm nay kiếm được 80 tệ – đột nhiên không cười nổi nữa.

 

Về đến nhà, cô ủ rũ mở điện thoại ra xem, Muộn Đôn Nhi đã mang theo hành lý mà cô chuẩn bị lên đường rồi.

 

Cô nhìn căn gác xép trống trơn, lại nhìn căn phòng trống trơn của mình, trong lòng cũng cảm thấy trống rỗng.

 

Cô thở dài một tiếng, lấy hộp đựng đồ ăn vặt ra, lựa chọn hồi lâu, cuối cùng lấy ra một gói snack cay cho vào túi, lại tìm một chiếc quạt nan cũ trong nhà, cũng muốn cho vào, không ngờ trong đầu lại hiện lên dòng chữ: [Thông báo của hệ thống: Muộn Đôn Nhi không thể mang vật phẩm này lên đường.]

 

Chẳng lẽ là do quạt quá lớn hay sao?

 

Tại sao đồ ăn thì dù to đến đâu cũng có thể cho vào?

 

Cô cẩn thận xem mục vật phẩm của hệ thống, đi vào bếp, mở ngăn kéo tủ bếp ra, lấy một cái chén nhựa nhỏ, bây giờ cỏ ba lá của cô vẫn còn quá ít, chưa mua nổi chén gỗ, thử xem cái chén nhựa này có dùng được không.

 

Kết quả là, vậy mà lại cho vào được.

 

Trên mặt cô lộ ra nụ cười như mẹ hiền.

 

Không tồi không tồi, một gói snack cay, một cái chén nhựa, dù sao cũng tốt hơn so với chiếc lá mục nát và viên kẹo sữa.

 

Ô vuông vật phẩm cuối cùng, cô cho cỏ bốn lá mà mình thu hoạch được vào.

 

Mọi thứ đã sẵn sàng, cô thoát khỏi giao diện game, pha cho mình một ly mì ăn liền rồi đi ngủ.

 

Ngủ dậy, việc đầu tiên cô làm chính là xem Muộn Đôn Nhi đã về nhà chưa, kết quả là vẫn chưa về, cô thu hoạch cỏ ba lá xong, lập tức đi rửa mặt, chiên cho mình một cái bánh kếp hành, một mặt đã chín vàng còn mặt kia thì vẫn còn sống, sau đó chuẩn bị đến phim trường.

 

Sáng nay có rất nhiều cảnh quay, là cảnh quay tập thể, bối cảnh khá lớn, bởi vì phải mặc đồ tang, quỳ suốt cả buổi, nên đoàn phim nói sẽ phát thêm tiền thưởng.

 

Quay xong một buổi sáng, chân cô tê cứng đến mức không còn cảm giác nữa.

 

Tuy nhiên, đến buổi trưa, cậu con trai Muộn Đôn Nhi – đã biến mất cả ngày trời của cô – cuối cùng cũng đã trở về!

 

[Thông báo của hệ thống: Xác nhận liên kết thẻ?]

 

Viên Y Y ngẩn người, chuyện gì thế này, còn phải liên kết thẻ nữa.

 

Cô định đi tìm Cố Manh hỏi thử, nhưng đột nhiên cô nhớ ra, game của cô chắc chắn không giống với game của Cố Manh.

 

Bởi vì game của Cố Manh không hề có thông báo cập nhật, hơn nữa, cô lại có thể cho đồ vật ở hiện thực vào trong game, chuyện này tạm thời cô vẫn chưa muốn cho ai biết.

 

Cô lựa chọn xác nhận, nhập số thẻ ngân hàng và tên của mình.

 

[Thông báo của hệ thống: Liên kết thẻ thành công.]

 

[Muộn Đôn Nhi đã mang về cho bạn 23 tệ, và 1 đặc sản, có thể đến mục đặc sản để nhận. Nhận ngay bây giờ?]

 

Hết Chương 5.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page