Danh sách chương

 

“Ví dụ như, một năm công ty sẽ sắp xếp cho cô đi thử vai bao nhiêu lần? Cô có thể nhận những vai diễn và phân cảnh như thế nào, loại nào thì không thể nhận? Còn cả điều khoản vi phạm hợp đồng của hai bên, cô không quan tâm à? Chỉ quan tâm đến việc có thể ứng trước 5000 tệ tiền lương hay không thôi à?”

 

Viên Y Y: “À thì…”

 

Quả thật cô chưa nghĩ đến những chuyện đó.

 

“Tôi chỉ muốn trả hết nợ mình còn thiếu cho chị Hồng thôi.”

 

Mấy năm nay, người tốt với cô không nhiều, cô không thể cứ nợ tiền chị Hồng mãi được.

 

Lúc này, điện thoại bỗng có động tĩnh, cô mở màn hình lên xem.

 

[Thông báo của hệ thống: Game đã cập nhật xong.]

 

Aaaa! Game cập nhập xong rồi.

 

Cô chẳng buồn nói chuyện với Ninh Dực Trình nữa, vội vàng đứng dậy: “Anh và anh Lương là người tốt, nếu không thì đã chẳng cứu tôi, ai lại đi lừa gạt một người vô danh tiểu tốt như tôi chứ, tôi tin rằng hợp tác với hai người sẽ rất vui vẻ, tạm biệt.”

 

Nói xong, cô nhanh chóng chuồn mất như một con lươn.

 

Ninh Dực Trình đưa tay day trán, cô gái này chạy nhanh thật đấy, vốn dĩ anh còn muốn nói với cô một số điều cần chú ý sau khi trở thành nghệ sĩ được ký hợp đồng nữa, thôi bỏ đi, xem ra cô chẳng có hứng thú nghe.

 

Về đến nhà, Viên Y Y vội vàng nghiên cứu game sau khi cập nhật.

 

[Sau khi cập nhật hệ thống, sẽ có nhiệm vụ không định kỳ, sau khi hoàn thành nhiệm vụ sẽ có các phần thưởng khác nhau, bạn có muốn mở chế độ nhiệm vụ không?]

 

Viên Y Y vui như muốn bay lên, phần thưởng?

 

Nói cách khác, ngoài những đặc sản, bưu thiếp và tiền mặt mà ếch con mang về, chẳng lẽ còn có phần thưởng bổ sung nữa?

 

Hahaha!

 

Ếch con có thể đưa cô lên đỉnh cao của cuộc đời đúng không?

 

Đương nhiên chọn mở rồi!

 

Viên Y Y ấn vào chữ “Có”.

 

[Chúc mừng bạn! Đã mở chế độ nhiệm vụ ngẫu nhiên! Bạn có muốn nhận nhiệm vụ tân thủ không?]

 

Viên Y Y nghĩ thầm, nhiệm vụ tân thủ chắc là cũng không khó, hơn nữa hoàn thành xong còn có phần thưởng, nhất định phải chọn “Có” rồi!

 

Cô cố gắng kìm nén sự kích động trong lòng, lại chọn chữ “Có” một lần nữa.

 

Điện thoại lại không có phản ứng…

 

Aaaa!

 

Lại bị đơ nữa rồi?

 

Không thể nào!

 

Huhuhu…

 

Viên Y Y ôm điện thoại rưng rưng nước mắt, đang định khởi động lại máy, thì trên màn hình đột nhiên hiện lên mấy dòng chữ.

 

[Nhiệm vụ của hệ thống: Vui lòng chuẩn bị một bữa cơm ngon cho Muộn Đôn Nhi, loại hình không giới hạn.]

 

[Thời gian hoàn thành: Hai tiếng.]

 

[Phần thưởng nhiệm vụ: Mở khóa chuyến du lịch vòng quanh thế giới của Muộn Đôn Nhi.]

 

[Hình phạt khi thất bại: Game sẽ trở về phiên bản trước khi cập nhật lần đầu tiên và xóa dữ liệu game.]

 

Cái gì?

 

Excuse me?

 

Muốn cô chuẩn bị cơm ngon cho con trai? Tuyệt đối không thể nào!

 

Cô không đầu độc chết con trai là may rồi, còn ngon là sao…

 

Hai tiếng… Hoàn toàn không thể nào, trong vòng hai tiếng, cô chỉ có thể nấu mì tôm thôi, mà hệ thống vừa mới nói rõ ràng là cơm ngon…

 

Hình phạt khi thất bại vậy mà lại là game trở về phiên bản trước khi cập nhật lần đầu tiên, nói cách khác là ếch con sẽ trở thành game bình thường như bao game khác sao?

 

Không muốn đâu!

 

Cô lập tức như ngồi trên đống lửa, lo lắng không yên.

 

Lúc này, trên điện thoại xuất hiện thêm một dòng thông báo.

 

[Thông báo của hệ thống: Bởi vì là nhiệm vụ tân thủ, nên có thể nhờ người khác giúp đỡ hoàn thành.]

 

Viên Y Y cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Á!

 

Có thể nhờ người khác giúp đỡ!

 

Nghĩ đến việc sau khi hoàn thành nhiệm vụ, con trai có thể đi du lịch khắp thế giới, nói không chừng còn có thể đến Thành Đô thăm cô, cô lập tức tràn đầy động lực.

 

Mở điện thoại ra, tìm một người có thể giúp cô nấu ăn.

 

Cố Manh?

 

“Alo, Manh Manh à, cứu mạng!”

 

“Y Y, cậu làm sao vậy?” Cố Manh đã nghe nói chuyện của Viên Y Y rồi, chỉ là dạo này đoàn phim có quá nhiều việc, nên vẫn chưa có thời gian đến thăm cô.

 

“Bây giờ tớ cần phải nấu một món ăn, cậu có thể đến nhà giúp tớ được không?”

 

“Tớ không rảnh, lát nữa phải quay đêm, tớ không thể đi được.”

 

“Hu hu hu…”

 

Viên Y Y lại gọi điện thoại cho chị Hồng và Lăng Phương, tất cả đều giống nhau, hoặc là không biết nấu ăn, hoặc là có việc bận không thể đến nhà cô được.

 

Trong lúc tuyệt vọng, cuối cùng Viên Y Y  cũng nhớ đến vị “bếp trưởng” là Ninh Dực Trình ở nhà bên cạnh.

 

Ninh Dực Trình ở bên trong nghe thấy tiếng gõ cửa, anh bước ra mở cửa.

 

Lại là cô gái nhỏ đó, cô nàng cười toe toét, lộ ra chiếc răng khểnh, ánh mắt lóe lên vẻ tinh nghịch: “Bây giờ tôi đưa ra yêu cầu còn kịp không?”

 

 

Hết Chương 43.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page