Danh sách chương

 

Viên Y Y gần như chẳng nghe lọt tai bất cứ lời nào của Viên Hồng Duy, trong đầu cô lúc này ong ong.

 

Tuy rằng đây là chuyện nằm trong dự đoán của cô, nhưng mà, đó là nơi cô đã từng trải qua thời thơ ấu, là nơi lưu giữ những hồi ức đẹp đẽ nhất về một gia đình trọn vẹn của cô, là nơi lưu giữ những dấu ấn cuối cùng khi cô ở bên cạnh bà nội.

 

Nơi đó không còn nữa… Cứ như thể có thứ gì đó rất quan trọng trong cuộc đời cô đột nhiên biến mất.

 

Trong đầu cô trống rỗng, nhưng cô cũng hiểu, cô không thể ngăn cản được chuyện này.

 

Kể từ sau khi bà nội qua đời, cô chưa từng quay về căn nhà đó nữa.

 

Sắc mặt cô đờ đẫn, Viên Hồng Duy và Tôn Tuyết Trân nhìn nhau, sau đó Tôn Tuyết Trân lên tiếng.

 

“Y Y, lúc đầu căn nhà này là bà nội để lại cho Viên Đào, bà ấy nghĩ đến chuyện sau này nó lớn lên còn phải lấy vợ sinh con, nhưng lúc đó bà lại viết tên con vào, chắc vì lúc đó Viên Đào còn nhỏ, hôm nay bọn mẹ gọi con đến đây, muốn con ký tên vào đây.”

 

Nói đến đây, bà ta đặt một tờ giấy thỏa thuận ý định phá dỡ và đền bù trước mặt Viên Y Y.

 

Cô nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trên đó.

 

Cô chỉ nhìn thấy lờ mờ mấy chữ, ký kết… đền bù… thời hạn ưu đãi… gì đó.

 

“Ký sớm một ngày, là có thể nhận được tiền thưởng ưu đãi sớm một ngày, đến lúc đó, ngoài tiền đền bù phá dỡ, còn được nhận thêm một khoản kha khá nữa, hơn nữa, đến lúc nhận nhà tái định cư, chúng ta còn có thể ưu tiên chọn căn hộ và tầng mình thích, tốt biết bao! Con xem, em trai Viên Đào của con cũng đã học tiểu học rồi, chi tiêu ngày càng nhiều, có thêm khoản tiền này, bố mẹ con cũng có thể thoải mái hơn một chút, con cũng đã đi làm rồi, nghe nói con đang làm diễn viên quần chúng, đến lúc đó mẹ dẫn con đi mua thêm vài bộ quần áo đẹp, ăn diện một chút, như vậy cũng dễ nổi bật trong đoàn phim hơn chứ?”

 

Tôn Tuyết Trân tận tình khuyên nhủ.

 

Viên Y Y vẫn thản nhiên, không chút cảm xúc, cô bưng chén cơm lên, úp lên tờ thỏa thuận, sau đó tiếp tục ăn cơm.

 

Tôn Tuyết Trân và Viên Hồng Duy lại nhìn nhau, rốt cuộc thì Viên Y Y có ý gì đây?

 

Không nói một lời nào, chẳng lẽ không đồng ý sao?

 

Viên Hồng Duy cố kìm nén cơn giận: “Y Y, con đừng im lặng như vậy, chúng ta đang bàn chuyện với con đây.”

 

Trong lòng Viên Y Y thở dài, quả nhiên, nếu không gọi cô về ăn cơm, thì có khi cô còn chẳng được ăn cơm nữa ấy chứ.

 

Cô đặt đũa xuống, nhìn chằm chằm vào người đàn ông trước mặt.

 

“Tôi không đồng ý.” Cô gằn từng chữ một.

 

Viên Hồng Duy ngẩng đầu lên, nheo mắt lại, trong đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa lửa giận ngút trời

 

Viên Đào vẫn luôn đứng xem kịch hay vừa nhìn thấy biểu cảm này của bố, trong lòng mừng thầm, lập tức chuồn mất.

 

Tôn Tuyết Trân chẳng bất ngờ chút nào, dù sao thì Viên Y Y không phải con ruột của bà ta, từ nhỏ đã như vậy rồi, bề ngoài thì ngoan ngoãn nghe lời, nhưng mà trong mắt lại toát lên vẻ bướng bỉnh.

 

Cô không đồng ý cũng là chuyện dễ hiểu, nhưng mà lại phá hỏng chuyện lớn của bà ta rồi.

 

“Viên Y Y, con nói xem, căn nhà này tuy là đứng tên con, nhưng chẳng lẽ là của riêng con sao? Trên con còn có bố con nữa, nhà của bà nội con, lẽ ra phải do bố con xử lý mới đúng. Hôm nay con không ký cũng phải ký!” Tôn Tuyết Trân quát lớn.

 

Viên Y Y khoanh tay trước ngực, vẻ mặt kiên quyết.

 

“Bà nói bà thiếu tiền, vậy bộ đồ hiệu mà bà đang mặc trên người chắc cũng không rẻ đâu nhỉ? Căn nhà đó cách đây mấy năm mới sửa sang lại, gần đây lại sửa sang tiếp, đồ điện gia dụng trong nhà thay hết cái này đến cái khác, vậy mà bà nói với tôi là thiếu tiền à? Bà nội viết tên tôi vào sổ đỏ, chuyện phá dỡ đền bù do tôi quyết định, rất xin lỗi, tôi không đồng ý!”

 

Giọng nói của Viên Y Y không lớn, nhưng lại vang vọng trong căn phòng trống trải.

 

Trong nhà toàn là người, nhưng mà cô lại cảm thấy lạnh lẽo.

 

Cô vẫn luôn là một người ngoài, ngôi nhà này, chưa từng có chỗ cho cô.

 

Sau khi bố mẹ ly hôn, mỗi người đều có gia đình mới, cô chỉ có một ngôi nhà, đó chính là căn nhà nhỏ mà cô ở cùng bà nội.

 

Đó là tất cả những gì cô có.

 

Tôn Tuyết Trân giận đến mức mặt mày biến sắc, đưa bàn tay được sơn móng tay đỏ chót chỉ thẳng vào trán Viên Y Y mắng: “Con có biết bà nội con chết như thế nào không? Là bị đứa cháu gái bất hiếu như con khắc chết đấy!”

 

Hết Chương 37.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page