Danh sách chương

 

Cô chỉ cần làm bình hoa là được, đứng ở cửa, đứng ở quảng trường, đứng cạnh hoàng thượng, đứng cạnh vương phi, mãi đến cảnh quay cuối cùng, rốt cuộc cô cũng có động tác, chính là đóng vai một người qua đường, một đám cung nữ đi ngang qua hành lang, cô là một trong số đó.

 

Quả nhiên là quay nửa ngày là xong, cô nhận được hộp cơm hộp đầu tiên trong đời, tuy rằng rất khó ăn, nhưng dù sao cũng không cần phải móc tiền túi ra, một hộp cơm có rau xanh, cà rốt xào thịt, một quả trứng muối, còn có cơm trắng với lượng khá nhiều.

 

Nhưng cơm nấu quá khô, cà rốt xào quá lửa nên thịt bị dai, rau xanh luộc không có gia vị, một bữa cơm ăn xong khiến người ta phải hoài nghi nhân sinh.

 

Cô nghiến răng, đợi cô có tiền rồi, nhất định phải tự thưởng cho mình một bữa ngon!

 

Bởi vì chưa làm thẻ diễn viên, sau khi ăn cơm xong cô nhận được 50 tệ tiền mặt. Tuy nói là ít, nhưng mà mức tiêu thụ ở thành phố này vốn dĩ cũng không cao, 50 tệ cũng đủ cho cô chi tiêu một ngày rồi.

 

Nhưng mà tính thêm tiền thuê nhà nữa… Vẫn rất bi thương.

 

Sau khi bà nội mất, căn nhà bà để lại đã bị mẹ kế lấy lại, nói rằng để dành cho đứa em trai cùng bố khác mẹ của cô sau này lấy vợ.

 

Thà cho thuê cũng không cho cô ở.

 

Vì chuyện này cô cũng từng đau lòng, nhưng dần dần cô cũng hiểu ra, cuộc đời cô, dựa núi, núi sụp, dựa sông, sông cạn. Bố mẹ không dựa dẫm được, đàn ông cũng không dựa dẫm được, vẫn phải dựa vào chính mình thôi.

 

Chỉ cần vượt qua được khoảng thời gian khó khăn nhất, thì cuộc sống nhất định sẽ tốt đẹp hơn. Cô cũng không mất tất cả, cô còn cô bạn thân Cố Manh mà.

 

Điện thoại rung lên, cô lấy ra xem.

 

[Thông báo của hệ thống: Game đã cập nhật xong.]

 

Cô vui mừng mở giao diện game ra xem, hình như cũng không có gì khác biệt so với trước đó, Muộn Đôn Nhi vẫn như cũ ngồi trên gác xép tầng hai quay lưng về phía cô lén lút viết nhật ký, dáng vẻ chuyên tâm chăm chú, khiến trái tim cô mềm nhũn.

 

Cô lại kiểm tra mục vật phẩm, không tăng cũng không giảm, giá cả cũng không thay đổi, cơm hộp, chén đũa, lều, đèn vẫn như cũ y hệt lúc trước. Cô vội vàng kiểm tra mục bưu thiếp cũng không tăng không giảm, cô thở phào nhẹ nhõm, ít ra cập nhật xong cũng không bắt cô phải chơi lại từ đầu.

 

Tuy nhiên, hình như cũng có chút thay đổi, đặc sản mà Muộn Đôn Nhi mang về trước đó đều chuyển sang màu xám, còn một thay đổi nữa chính là trong mục chuẩn bị hành lý xuất hiện thêm một dấu “+” nho nhỏ.

 

Cô tò mò ấn vào, trong đầu đột nhiên hiện lên một đoạn thông báo.

 

[Vui lòng chọn vật phẩm bạn muốn cho vào, sau khi cho vào xong thì ấn nút xác nhận.]

 

Viên Y Y ngơ ngác, cho vật phẩm vào?

 

Cô phải cho vào như thế nào?

 

Như bị ma xui quỷ khiến, cô tiện tay nhặt một chiếc lá rơi, vừa nghĩ đến việc bỏ nó vào trong, chiếc lá trên tay cô bỗng nhiên biến mất, lời nhắc nhở trong đầu lập tức biến thành [Xin hỏi, bạn có xác nhận cho vào đây hay không?]

 

Cô vẫn còn đang ngơ ngác lập tức ấn xác nhận.

 

Ngay sau đó, cô kinh ngạc phát hiện ra, trong mục hành lý của Muộn Đôn Nhi lập tức xuất hiện thêm một chiếc lá nhỏ, nhìn hơi bẩn, giống hệt chiếc lá mà cô vừa nhặt được! Hơn nữa phía dưới chiếc lá còn có một dòng mô tả: [Chiếc lá thuận tay nhặt được bên đường.]

 

Aaaa!

 

Cô phấn khích lục tung túi xách của mình, cuối cùng cũng tìm thấy một viên kẹo mà trước đó nhân viên thu ngân ở siêu thị không có tiền lẻ thối lại cho cô, vội vàng bỏ nó vào. Lại thử nghiệm thành công một lần nữa, viên kẹo được đặt vào trong mục đồ ăn. Dòng mô tả phía dưới là: [Kẹo sữa vị cam, có thể khiến tâm trạng Muộn Đôn Nhi tốt hơn.]

 

Hahaha! Cũng khiến tâm trạng cô tốt hơn.

 

Cô nhìn chiếc lá nhặt được bên đường nằm cạnh viên kẹo sữa, khuôn mặt nhỏ nhắn chợt đỏ lên, quả nhiên mình quá qua loa rồi, cô thử lấy chiếc lá ra, điện thoại lập tức hiện lên một dòng thông báo.

 

[Thông báo của hệ thống: Cấp độ hiện tại chưa đủ để gỡ vật phẩm đã cho vào.]

 

Thôi được rồi, bỏ đi: “Con trai à, con tha thứ cho mẹ lần này nhé, lần sau mẹ sẽ kiếm cái khác cho con.” Cô vừa nhìn Muộn Đôn Nhi trong màn hình vẫn đang chăm chỉ viết nhật ký vừa lẩm bẩm.

 

Nhịp độ của game khá chậm, cô phấn khích một hồi cũng chẳng làm được gì, bèn cất 50 tệ tiền mặt đi, cuối cùng cũng đến được đoàn phim [Vương Phi Tinh Nghịch].

 

“Manh Manh.” Viên Y Y vui vẻ tìm Cố Manh.

 

Hết Chương 3.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page