Danh sách chương

 

Thông báo của hệ thống: [Muộn Đôn Nhi đã về nhà.]

 

Viên Y Y vui vẻ, á á á á con trai về rồi!

 

Con trai mang về một đặc sản, hơn nữa còn có một tấm bưu thiếp mới.

 

Lần này, Muộn Đôn Nhi không đi tham quan danh lam thắng cảnh nào hết, mà nó đến một hiệu sách.

 

Trên bưu thiếp là hình ảnh nó đứng trước giá sách, chống cằm suy nghĩ, dáng vẻ đó đáng yêu muốn chết.

 

Viên Y Y nhìn tấm bưu thiếp, bỗng chốc cảm thấy trái tim lập tức tan chảy, chút phiền muộn trong lòng cũng theo đó mà tan biến hết.

 

Ngắm nghía tấm bưu thiếp hồi lâu, lúc này Viên Y Y mới nhớ ra phải xem nó có mang tiền về cho mình hay không.

 

Má ơi 150 tệ!

 

Cô hoàn toàn choáng váng!

 

Lúc trước mỗi lần chỉ có mấy chục tệ, thậm chí có lúc còn không có, cô cứ tưởng mấy chục tệ là chuyện bình thường, không ngờ vậy mà lại được “bùng nổ” một lần.

 

Trời ạ…

 

Đột nhiên cô cảm thấy mình như một phú bà…

 

Cả ngày không làm gì, con trai đã mang về cho mình 150 tệ, sau khi trừ tiền thuê nhà, tiền điện nước, tiền ăn uống, cô vẫn còn dư ra một khoản kha khá!

 

Cảm giác như đứng trên đỉnh cao của nhân sinh phải không…

 

Viên Y Y vui vẻ đi xem đặc sản mà con trai mang về.

 

Ơ đây là cái gì thế nhỉ…

 

Viên Y Y nhìn vào mục đặc sản, chẳng có dòng một mô tả nào, nhưng vật phẩm này nhìn có vẻ giống một cuốn sách.

 

À đúng rồi, khung cảnh trên bưu thiếp mà con trai gửi về là hiệu sách, có lẽ đặc sản chính là cuốn sách mà con trai đã đến hiệu sách lựa chọn cho cô.

 

Cô vô cùng tò mò, vội vàng lấy ra xem thử.

 

Quả nhiên là một cuốn sách, trên bìa sách viết mấy chữ “Ẩm thực Nhật Bản” gì đó.

 

Lật thêm vài trang nữa, sắc mặt Viên Y Y càng lúc càng đen…

 

Bên trong toàn là chữ và hình ảnh hướng dẫn cách làm các món ăn Nhật Bản.

 

Cô cảm thấy mặt mình nóng ran.

 

Vậy nên… Muộn Đôn Nhi chê tài nấu nướng của cô đến mức này rồi à, còn cố tình đến hiệu sách mua sách dạy nấu ăn cho cô nữa…

 

Haizz, con trai cô thật là ngây thơ, cô không phải kiểu người chỉ cần nhìn sách dạy nấu ăn là có thể học được…

 

Không thể nào học được đâu!

 

Viên Y Y chụp ảnh cuốn sách dạy nấu ăn này với tâm trạng phức tạp.

 

Vừa mở Weibo ra, cô bỗng giật mình vì lượng tin nhắn tăng đột biến.

 

[Viên Y Y, fan của cô đang gọi cô về cập nhật Weibo kìa!]

 

[Viên Y Y, hôm nay con trai cô gửi bưu thiếp gì về thế?]

 

[Viên Y Y, đóng phim có gì hay ho đâu, thôi chúng ta nói chuyện về con trai cô đi.]

 

Viên Y Y: “…”

 

Cô bỗng có cảm giác như mình là mẹ chồng quốc dân vậy, tại sao lại có nhiều chị em để ý đến con trai cưng của cô thế nhỉ…

 

Tuy rằng lượng fan tăng lên không ít, số lượt chia sẻ và bình luận trên Weibo cũng tăng nhanh chóng. Nhưng mà Viên Y Y lại không cảm thấy gì, chắc đều là fan của game thôi. Cô xuất phát từ tâm lý muốn chia sẻ và ghi chép lại, lập tức đăng bưu thiếp và cuốn sách dạy nấu ăn nhận được ngày hôm nay lên.

 

[#Con trai tôi tặng tôi một cuốn sách dạy nấu ăn# Xin hỏi, ý nó muốn tôi nghiêm túc học nấu ăn đúng không? Không hiểu, online chờ, rất gấp.]

 

Lần này, cô vừa đăng lên đã có rất nhiều bình luận và trả lời.

 

[Ha ha ha, đã load vô số lần, thích quá!]

 

[Sách dạy nấu ăn tiếng Nhật, đạo cụ 10 điểm, không sợ cô kiêu ngạo.]

 

[Cười chết tôi rồi, ôi, mặt nạ của tôi rớt mất rồi. Đúng vậy, cô không nhìn nhầm đâu, đây là sách dạy nấu ăn mà con trai tặng cho cô đấy, chắc nó muốn sống lâu hơn một chút. Không muốn bị cô đầu độc chết.”

 

[Màn cà khịa đỉnh cao, tôi về phe con trai chủ thớt, nói thật, từ sau khi mẹ tôi cho bột giặt vào nồi xào rau thay muối, tôi cũng muốn mua cho mẹ một cuốn sách dạy nấu ăn.]

 

[2333, con trai của chủ thớt thông minh thế, chúc mừng chúc mừng. Nhưng mà nói nhỏ thôi nhé, cái loại sách dạy nấu ăn này, cho dù bạn có hiểu thì cũng không học được đâu, học viện ẩm thực Tân Phương Đông bạn biết không. Cam kết dạy đến khi bạn học được, nhận học viên mọi lúc mọi nơi.]

 

[Kỹ năng photoshop của chủ thớt đúng là thượng thừa, phải công nhận đầu óc rất sáng tạo!]

 

[Buồn cười quá, chờ cả ngày cũng đáng.]

 

Viên Y Y nhìn những bình luận cười haha của mọi người, trong lòng lại nặng trĩu.

 

Cô không nói đùa đâu… Chỉ có cô mới biết, cô thật sự bị Muộn Đôn Nhi cà khịa đấy.

 

Cô bất lực lật xem vài trang sách dạy nấu ăn, muốn cô dựa vào cái này mà chuẩn bị đồ ăn cho nó à?

 

Hừ hừ hừ, không thể nào!

 

Hết Chương 27.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page