Danh sách chương

 

Lục Vân lại nói với cô một lý lẽ khác: “Chẳng có diễn viên quần chúng nào muốn làm diễn viên quần chúng cả đời cả. Cô nhìn những người kia tập võ đấy, bọn họ treo mình trên dây cáp, làm diễn viên đóng thế, có lúc còn phải diễn vai bị đánh nữa. Cô nói xem tại sao họ lại muốn làm như vậy? Bởi vì ngoài việc kiếm cơm, thì họ còn hy vọng một ngày nào đó có thể bay lên cành cao biến thành phượng hoàng. Người có thể nổi tiếng quả thực hiếm hoi, nhưng mà đối với chúng tôi mà nói, ra ngoài làm thêm, có lẽ cả đời này cũng chẳng thể nào leo lên được vị trí cao, nhưng diễn xuất thì khác, cơ hội đối với tất cả mọi người đều công bằng như nhau.”

 

Lúc này, nhìn những vết thương trên người, Viên Y Y cảm thấy nghi ngờ, rốt cuộc có cái gọi là công bằng hay không…

 

Cô đang định nấu cơm thì điện thoại reo lên.

 

Là Ninh Dực Trình gọi đến, cô luống cuống nghe máy: “Anh gì ơi, tiền thuốc men của anh hết bao nhiêu vậy?”

 

Ninh Dực Trình: “…”

 

Viên Y Y thấy anh không trả lời, tưởng rằng tiền thuốc men rất đắt đỏ, trong lòng đau xót, nhưng vẫn cắn răng nói: “Bây giờ… tuy kinh tế tôi hơi eo hẹp, nhưng mà anh yên tâm, tôi nhất định sẽ chịu trách nhiệm đến cùng, tạm thời tôi chưa có tiền, khi tôi có tiền sẽ trả anh sau.”

 

Ninh Dực Trình không nhịn được ngắt lời: “Bên cô có thông tin cho thuê nhà nào không?”

 

“Hả?” Viên Y Y nghi ngờ mình nghe nhầm.

 

“À à, nhà tôi là căn hộ đơn, tiền thuê nhà 1000 tệ một tháng, đương nhiên cũng có căn lớn hơn, có đầy đủ nội thất cơ bản. Tiền nước, điện tính riêng, đóng một tháng tiền cọc, ba tháng tiền nhà.”

 

“Hiểu rồi. Gửi địa chỉ cho tôi.”

 

Viên Y Y: “… À.”

 

Cô đột nhiên cảm thấy hình như mình vừa nói gì đó sai sai, sau khi cúp điện thoại, cô lập tức gửi địa chỉ cho anh.

 

Hôm nay cô đã nói gì với Ninh Dực Trình nhỉ…

 

Đúng rồi, hình như cô có nói là sẽ chịu trách nhiệm với anh ấy đến cùng.

 

Viên Y Y túm tóc, vẻ mặt rối rắm.

 

Chẳng lẽ Ninh Dực Trình thật sự bị thương nặng, muốn đến tìm cô chịu trách nhiệm sao?

 

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lập tức nhăn nhó vì rối rắm, cô không phải người vô trách nhiệm, nhưng vấn đề là, hiện tại cô nghèo đến mức sắp ăn mày đến nơi rồi, lấy gì mà chịu trách nhiệm…

 

 

Nghĩ đến chuyện sắp hết sạch tiền, cô chợt nhớ ra đặc sản mà Muộn Đôn Nhi mang về cho cô hôm nay còn một món chưa lấy ra.

 

Cô lặng lẽ mở game ra.

 

Ơ!

 

Vậy mà Muộn Đôn Nhi đã về nhà rồi!

 

Bình thường nó không về sớm như vậy, lần này cô còn may cho nó một cái túi nhỏ, bỏ mì cà chua trứng do chính tay cô làm vào, tại sao Muộn Đôn Nhi lại về sớm như vậy?

 

Nhưng mà lần này Muộn Đôn Nhi không mang về bất kỳ tấm bưu thiếp nào, cũng không có đặc sản gì, ngay cả tiền mặt cũng không có.

 

Cô chuyển giao diện về nhà, lại nhìn thấy Muộn Đôn Nhi hình như có gì đó không giống với mọi khi, nó nằm im thin thít trên giường.

 

Viên Y Y: “…”

 

Hình ảnh này hình như cô chưa từng thấy bao giờ.

 

Cô có chút luống cuống tay chân chụp ảnh màn hình lại, đăng lên Weibo.

 

[#Du Lịch Cùng Ếch Xanh# Con trai cưng nhà tôi sau khi về nhà thì cứ nằm im thin thít trên giường, tôi cảm thấy hơi lo… Online chờ, rất gấp. P/s: Hôm nay tôi cho nó ăn mì ăn liền vị cà chua trứng do mình tự làm.]

 

Cô biết có lo lắng cũng vô ích, game này phong cách yên bình, cho dù bạn có lo lắng đến mức nào, thì cũng không thể nào khiến con trai cưng của bạn động đậy được.

 

[Hahaha, cuối cùng thì chủ thớt cũng cập nhật bài mới rồi, lợi hại lợi hại!]

 

[Tại sao con trai tôi chỉ có thể ngồi trên giường đọc sách, còn con trai bạn lại có thể nằm ngủ! Hình như con trai tôi quá chăm chỉ rồi thì phải, tại sao tôi lại thấy đau lòng như vậy?]

 

[Đại thần xin hãy nhận lấy gối vàng của tôi! Không biết có thể mở lớp dạy photoshop hay không, để những người tay chân vụng về như tôi cũng có thể giải khóa cách chơi mới với con trai?]

 

[Thật sự phải bội phục não của đại thần, nhìn tên Weibo của bạn, bạn là diễn viên à? Cảm giác bạn là một cao thủ photoshop bị sự nghiệp diễn xuất làm lu mờ.]

 

[23333, nói nhỏ thôi nhé, nhìn tư thế nằm nghiêng, thân hình co ro của con trai bạn có thể suy đoán là con trai bạn chắc chắn là bị ngộ độc thực phẩm rồi, bạn nhìn xem, cả người nó chuyển sang màu xanh lá cây sau khi bị ngộ độc đấy, mau cho nó uống thuốc đi.]

 

[Vớ vẩn, ếch xanh không phải màu xanh lá cây thì là màu gì, bạn mới là người bị ngộ độc ấy, cả nhà bạn đều bị ngộ độc.]

 

Hết Chương 20.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page