Danh sách chương

 

“Hôm nay chỉ ngoài ý muốn thôi.” Giọng Ninh Dực Trình thản nhiên.

 

“Ngoài ý muốn? Cậu vì muốn cứu một cô gái đóng vai quần chúng nhỏ bé kia mà không tiếc mạo hiểm tính mạng? Haizz, tôi thật sự không hiểu nổi cậu nữa. Đúng rồi, cậu đừng có thân thiết quá mức với cô gái kia. Loại con gái như vậy tôi gặp nhiều rồi, tưởng rằng bám víu được vào người có tiếng tăm, có địa vị thì có thể một bước lên mây, vì muốn nổi tiếng mà không từ thủ đoạn. Bọn họ chẳng một ai thật lòng.”

 

Ninh Dực Trình cảm thấy hơi phiền, hôm nay người quản lý này thật sự hơi lắm lời.

 

“Anh yên tâm đi, trong mắt cô ấy, tôi chỉ là một diễn viên quần chúng quèn thôi.”

 

Lương Bằng cứng họng, thôi được rồi, chuyện này để sau này tính tiếp, trước mắt còn một chuyện quan trọng hơn: “Vậy rốt cuộc cậu định thế nào, chẳng lẽ định chạy long nhong đóng vai quần chúng cả đời sao?”

 

“Cho tôi thêm một tháng nữa.”

 

“Lời này là thật chứ?” Giọng Lương Bằng kích động đến mức thay đổi.

 

“Nhưng mà, tôi cũng có điều kiện, giúp tôi hủy phòng khách sạn 5 sao đi, hơn nữa một tháng này anh không được phép đi theo tôi.”

 

“Cái này…”

 

“Yên tâm, có một số chuyện tôi chưa nghĩ thông. Vẫn cần phải suy nghĩ thêm một thời gian nữa.”

 

Lương Bằng: “…”

 

Thật ra Lương Bằng là một người quản lý có tiếng trong giới, anh ấy đã từng dẫn dắt rất nhiều minh tinh nổi tiếng, nhưng mà hiện tại anh ấy lại một lòng một dạ đi theo Ninh Dực Trình, ngoại trừ việc đánh giá cao tố chất của anh, đương nhiên còn có nguyên nhân là do gia thế của anh nữa.

 

Yêu cầu của Ninh Dực Trình cũng không phải là quá đáng, nhưng lại đúng lúc vào thời điểm mấu chốt này.

 

Trước đó, anh ấy đã tốn rất nhiều công sức mới giúp Ninh Dực Trình giành được vai nam chính của một bộ phim điện ảnh, bộ phim được đầu tư sản xuất rất bài bản, kinh phí khổng lồ, hơn nữa ekip sản xuất cũng là ekip vàng luôn đạt được những kỷ lục phòng vé. Một bộ phim như vậy, đừng nói là đóng vai nam chính, cho dù chỉ là đóng vai phụ thôi, thì Ninh Dực Trình cũng có thể nổi tiếng với tốc độ tên lửa.

 

Anh ấy đã đánh cược tất cả những mối quan hệ mà bản thân đã tích lũy được trong nhiều năm qua để giành lấy vai diễn này cho Ninh Dực Trình.

 

Kết quả Ninh Dực Trình lại từ chối thẳng thừng.

 

Sau đó anh lại đưa ra yêu cầu đến Thành Đô để tôi luyện.

 

Sao Lương Bằng có thể không đi theo chứ, nhỡ đâu Ninh Dực Trình có chuyện gì bất trắc, thì vai diễn này coi như bỏ, anh ấy nghĩ đi theo Ninh Dực Trình, đợi đến lúc nào anh chán cái trò trải nghiệm cuộc sống vô bổ này rồi, thì sẽ bàn bạc lại chuyện vai nam chính.

 

Kết quả, Ninh Dực Trình lại nói không cho anh ấy đi theo…

 

“Cái này…” Lương Bằng chật vật, muốn nói gì đó để ngăn cản anh.

 

“Nếu anh không đồng ý thì tôi cũng không ép. Nhưng mà… Bao giờ tôi mới điều chỉnh được trạng thái thì bản thân tôi cũng không biết nữa.” Người đàn ông dựa người ra sau ghế, trên người vẫn còn mặc bộ quân phục đóng vai quần chúng lúc nãy, bởi vì ngã xuống hố nên người anh có chút nhếch nhác, hơn nữa còn bị thương.

 

Nhưng mà lúc này, dáng vẻ anh lại rất ung dung, ánh mắt sâu thẳm, không hiểu sao lại tạo cho người ta cảm giác cao quý hơn người.

 

Lương Bằng hoàn toàn bị đánh bại, thôi được rồi…

 

“Được rồi, nhưng mà cậu cũng phải hứa với tôi. Chuyện ngày hôm nay tuyệt đối không được tái diễn nữa!” Anh ấy cũng có giới hạn của mình.

 

“Đương nhiên rồi.” Ninh Dực Trình đồng ý rất dứt khoát.

 

Một lúc sau, Lương Bằng vẫn cảm thấy rất khó chịu, không nhịn được hỏi:

 

“Cậu nói tôi hủy phòng khách sạn rồi, vậy cậu định ở đâu?”

 

Ánh mắt Ninh Dực Trình lóe lên, Lương Bằng lập tức bỏ cuộc: “Được rồi được rồi, tôi không hỏi nữa là được chứ gì?”

 

 

Viên Y Y về đến nhà, lúc tắm rửa mới phát hiện ra trên người mình có rất nhiều vết bầm tím, thậm chí còn có cả những chỗ trầy da chảy máu.

 

Cô tắm rửa xong, nhịn đau bôi thuốc.

 

Trước kia cô không hề cảm thấy làm diễn viên quần chúng có gì vất vả, hôm nay bản thân suýt chút nữa thì xảy ra chuyện bởi vì cảnh quay cháy nổ, lúc này cô mới hiểu ra, không có ngành nghề nào là nhàn nhã cả.

 

Nhất là diễn viên quần chúng.

 

Trước kia cô có bạn bè trong đoàn phim nâng đỡ, nhưng mà những người như Lăng Phường, Lục Vân, họ đến đây một thân một mình, bị ấm ức cũng chẳng có ai an ủi, đều dựa vào lòng nhiệt huyết mà kiên trì.

 

Trước kia cô cũng từng trò chuyện với Lăng Phường và những người khác.

 

“Rốt cuộc tại sao mọi người lại muốn làm diễn viên quần chúng, một ngày chỉ có 40 tệ, ra ngoài làm thêm gì cũng được nhiều tiền hơn là làm cái này.”

 

Hết Chương 19.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page