Đôi Bên Cùng Hướng Về Nhau

Chương 9:

Chương trước

Chương sau

Một bản nhạc mà tôi chỉ cần nhìn lướt qua đã thấy hoa mắt, vậy mà cậu ấy chỉ thản nhiên nói “cũng tạm”. 

 

Nếu đây không phải hình mẫu nam chính Mary Sue thì còn ai vào đây? 

 

Tiếp theo chắc chắn là sẽ yêu một cô nàng hoặc cực giỏi hoặc cực kém, rồi cả hai cùng nhau hướng đến một tương lai tươi sáng.

 

Thật cảm động.

 

Trong đầu tôi đã diễn ra một tiểu thuyết tình yêu dài cả trăm nghìn chữ.

 

“Án Án, tôi gọi cậu thân mật như vậy, còn cậu lại gọi tôi xa cách thế.” 

 

Bạch Thanh cụp mắt xuống, bộ dạng giống hệt phiên bản nam của Lâm Hữu Hữu*.

 

“Cậu không muốn làm bạn với tôi sao?”

 

(*Nhân vật nữ trong phim “Ba mươi chưa phải là hết”, nổi tiếng với hình tượng trà xanh.)

 

“Vậy tôi nên gọi cậu là gì? Tiểu Bạch? Tiểu Thanh?” Tôi suýt bật cười vì chính lời mình nói: “Hay thôi cứ gọi thẳng tên cậu vậy.”

 

“……”

 

Có vẻ như cậu ấy không hài lòng với cái tên mà chỉ cần tách ra là đã có ngay cốt truyện của Bạch Xà truyện, nhưng cũng không nghĩ ra được cách xưng hô nào khác, chỉ đành gật đầu đầy ấm ức.

 

Tự nhiên lại cảm thấy thương cậu ấy.

 

Thế là tôi bắt đầu sửa lại lời nói của mình: “Tôi không phải không muốn làm bạn với cậu đâu.”

 

“Cậu thật sự rất rất tốt, tôi cũng rất muốn làm bạn với cậu. Tôi gọi như thế chỉ vì bị Lý Hạo tẩy não thôi…” Tôi hơi áy náy giải thích: “Cậu yên tâm đi, dù tôi có gọi cậu bằng tên thật, thì vẫn là anh em tốt của cậu mà!”

 

Không biết có phải tôi nhạy cảm quá không, nhưng hình như lời an ủi tôi dốc hết tâm sức suy nghĩ lại phản tác dụng.

 

Tâm trạng cậu ấy trông còn tệ hơn.

 

“Về thôi.” 

 

Bạch Thanh xách ba lô lên từ cạnh ghế piano, giọng điệu có vẻ bình thường, nhưng nghe thế nào cũng thấy không vui.

 

Chân cậu ấy dài hơn tôi một đoạn, chỉ vài bước đã bỏ xa tôi mười mấy mét. 

 

Nhưng khi nhận ra tôi chưa theo kịp, cậu ấy vẫn chậm lại bước chân.

 

Tôi vội vàng xách ba lô chạy theo, tranh thủ cơ hội này lăn lộn nịnh nọt: “Nếu cậu không thích bị gọi bằng tên thật, thì tôi có thể gọi cậu là Tiểu Bạch, Tiểu Thanh cũng được! Hoặc nếu cậu thấy gọi nhau là anh em quá tầm thường, thì tôi có thể coi cậu là tri kỷ xanh*, kiểu Bá Nha – Tử Kỳ tri âm tri kỷ ấy!”

 

(*”Tri kỷ xanh” (蓝颜知己): Cụm từ phổ biến trong giới trẻ Trung Quốc, chỉ một người bạn khác giới có mối quan hệ thân thiết nhưng không phải người yêu.)

 

Cậu ấy cụp mắt nhìn tôi: “Tùy cậu.”

 

Rồi không nói gì nữa.

 

Tôi nhìn dáng vẻ ủ rũ như một người vợ bị chồng phụ bạc của cậu ấy, suốt dọc đường về cứ nghĩ mãi không biết mình sai ở đâu.

 

Mãi đến khi bước qua cổng nhà, tôi mới chợt bừng tỉnh—

 

Khoan đã, “Anh Bạch” thì có gì mà xa cách chứ?!

 

Hóa ra cậu ấy giận dỗi chỉ vì một chuyện do chính cậu ấy bịa ra à?!

 

10.

 

Tiểu trà xanh đúng là hại người không ít.

 

Lúc cậu ấy “trà xanh”, tôi cảm thấy không quen, nhưng lúc cậu ấy không “trà xanh”, tôi lại càng không thích ứng nổi.

 

Ví dụ như bây giờ, trong hậu trường lễ kỷ niệm trường, tôi đang ôm chiếc áo khoác lễ phục mà Lý Hạo nhờ đưa hộ, đứng luống cuống trước mặt Bạch Thanh, suy nghĩ xem phải mở miệng thế nào để tránh bị cậu ấy phớt lờ lạnh nhạt như mấy ngày trước.

 

Bị ánh mắt kỳ lạ của mọi người xung quanh bủa vây suốt mười giây, cuối cùng tôi đành chịu thua, quyết tâm dứt khoát như một chiến sĩ dũng cảm, đưa áo khoác cho cậu ấy, chốt lại sáu chữ để kết thúc trận chiến: “Áo diễn, cầm lấy, tạm biệt.”

 

Sau đó quay người bỏ đi ngay.

 

Cậu ấy giả vờ lạnh lùng gần cả tuần rồi, ai thèm quan tâm chứ?! 

 

Dù sao tôi cũng không muốn! Tôi có lòng tự trọng!

 

“Lam Án.” Cậu ấy gọi thẳng cả họ lẫn tên tôi.

 

“Gì?!” Tôi quay đầu lại, giọng điệu không chút thân thiện.

 

Lúc đó chỉ cảm thấy khó chịu vì mình không giữ được lập trường, nhưng nhiều năm sau nhớ lại, tôi chợt nhận ra—thực ra mình đã có chút giận dỗi với cậu ấy rồi.

 

Hết Chương 9:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page