Chương 2:
22/02/2025
Chương 3:
22/02/2025
Chương 1:
22/02/2025
Chương 4:
25/02/2025
Chương 5:
25/02/2025
Chương 6:
25/02/2025
Chương 7:
27/02/2025
Chương 8:
27/02/2025
Chương 9:
27/02/2025
Chương 11:
01/03/2025
Chương 12:
01/03/2025
Chương 10:
01/03/2025
Chương 13:
04/03/2025
Chương 14:
04/03/2025
Chương 15:
04/03/2025
Chương 16:
06/03/2025
Chương 17:
06/03/2025
Chương 18:
06/03/2025
Chương 19: Phiên ngoại – Bạch Thanh 1
08/03/2025
Chương 20: Phiên ngoại – Bạch Thanh 2
08/03/2025
Chương 21: Phiên ngoại – Giải nhất
08/03/2025
Tôi biết, mình đã đặt cược đúng.
“Sẵn sàng nghe theo lệnh, công chúa của anh.”
19.
“Bạch—Thanh—!”
Tôi lao thẳng vào lòng cậu ấy với độ chính xác tuyệt đối.
“Em! Đã tốt nghiệp một cách vô cùng nhẹ nhàng rồi! Ha ha ha!”
Dù rằng cả hai chúng tôi đều được tuyển thẳng lên học thạc sĩ, nhưng ít nhất bốn năm đại học cũng đã trôi qua một cách êm đẹp, đủ để ăn mừng với một bữa lẩu hoành tráng.
Chúng tôi cùng nhau khởi nghiệp từ năm hai, vì chuyên ngành phù hợp, Bạch Thanh lúc nào cũng vất vả hơn tôi nhiều.
Đến năm tư, anh gần như không còn ở trong trường nữa, còn tôi thì bị anh ép phải tận hưởng trọn vẹn đời sống sinh viên.
Bây giờ, mọi thứ lại sắp bắt đầu một hành trình mới.
“Tốt nghiệp vui vẻ.” Bạch Thanh cười nói: “Công chúa tốt nghiệp của anh, mấy hôm nữa có rảnh không? Lý Hạo sắp kết hôn rồi, cậu ấy mời chúng ta đến dự đám cưới.”
“Hóa ra vẫn có người kết hôn sớm hơn chúng ta à.”
Tính hiếu thắng trong tôi đột ngột dâng cao.
“Không được! Chúng ta phải đến Cục Dân chính ngay bây giờ, nhất định phải trở thành đôi vợ chồng đầu tiên trong lứa bạn học cấp ba!”
“Ngốc à, kết hôn đâu thể qua loa như vậy.”
Thực ra, tôi biết anh đã chuẩn bị sẵn nhẫn cầu hôn, dự định sẽ cầu hôn tôi vào ngày sinh nhật.
Nhưng chiến thắng của phụ nữ quan trọng hơn mọi thứ—
“Đằng nào thì em cũng sẵn sàng lấy anh rồi mà!!”
Nói xong, tôi mới chợt nhận ra.
Bây giờ mình vừa chính thức… cầu hôn bạn trai ngay trước cổng trường.
“Quyết định chắc chắn rồi chứ?”
“Chuyện cả đời của con gái không thể chỉ dựa vào một phút bốc đồng được. Có lẽ sau khi cưới anh, em sẽ phát hiện ra anh có rất nhiều khuyết điểm đấy.”
Anh chàng kiêu ngạo này, nhẫn cưới vẫn còn giấu trong tủ đầu giường đó nha.
Trên vòng trong còn khắc tắt tên của tôi.
Rõ ràng đã hỏi Tống Tiêu về loài hoa tôi thích nhất.
Rõ ràng đã luyện tập không biết bao nhiêu lần lời cầu hôn.
Vậy mà đến giờ lại nói với tôi là “Đừng quyết định vội vàng.”
“Em không biết tương lai sẽ ra sao. Nhưng em biết, ngay lúc này đây, tình cảm em dành cho anh đủ để khiến em muốn cùng đi đến hết cuộc đời với anh.”
Tôi kiễng chân, hôn lên môi anh.
“Anh Bạch, chúng ta kết hôn đi, chỉ cần anh đồng ý thôi.”
“Anh đồng ý.”
Giọng anh nhẹ nhàng như làn gió mùa hạ, nhưng lại nồng nhiệt như ngọn lửa rực cháy.
20.
Chiều hôm đó, tôi chính thức có một thân phận mới— Phu nhân Bạch.
Bạch Thanh nhẹ nhàng đeo chiếc nhẫn đã được đặt sẵn từ lâu lên ngón áp út của tôi, đuôi mắt vương một chút ửng hồng.
“Đây đã là năm thứ mười bốn Bạch tiên sinh thích em rồi. Phu nhân Bạch, mong em chỉ giáo nhiều hơn.”
“Anh đặt cho em nhiều biệt danh quá đấy nhé.”
Lời nói của tôi phá tan bầu không khí lãng mạn lúc này.
“Lam Án, Án Án, công chúa, cô gái ngốc nghếch, Phu nhân Bạch… Anh cũng gọi các cô gái khác như vậy sao?”
Thôi được rồi, thực ra thì anh không hề như vậy. nhưng tôi vẫn muốn làm nũng một chút.
Có lẽ là vì được anh chiều quá hóa hư rồi.
“Anh chưa bao giờ cho bản thân cơ hội gọi ai khác như vậy cả.”
Bạch Thanh cúi đầu, dịu dàng hôn lên ngón tay tôi, như thể đang nâng niu một báu vật, ngay cả hơi thở cũng mang theo chút run rẩy.
Bạch tiên sinh, anh cũng chính là báu vật quý giá nhất của em.
Người ta thường nói, gọi tên đầy đủ mới là chân thành nhất.
Nhưng trong từng tiếng gọi yêu thương của anh, em đều cảm nhận được sự ưu ái và dịu dàng.
Cảm ơn anh đã khiến tuổi trẻ của em trở nên rực rỡ.
Và chào mừng anh đến với phần đời còn lại của em.
Em yêu anh.
You cannot copy content of this page
Bình luận