Đôi Bên Cùng Hướng Về Nhau

Chương 10:

Chương trước

Chương sau

“Tôi mua trà sữa cho cậu.” 

 

Cậu ấy đưa túi giấy in logo của tiệm trà sữa đến trước mặt.

 

Tất cả những động tác này trong mắt tôi lập tức biến thành tín hiệu cầu hòa.

 

Thế là tôi vừa hậm hực vừa ậm ừ nhận lấy túi trà sữa ấm áp, trong lòng lặng lẽ làm hòa với cậu ấy, cuối cùng vui vẻ chạy thẳng về khu vực khán giả.

 

Tiểu trà xanh đã quay lại rồi, còn mang theo trà sữa nhỏ cho mình nữa, he he.

 

“Hai cậu thực sự đang yêu nhau đúng không…” Tống Tiêu nhìn bộ dạng không có liêm sỉ của tôi, lắc đầu ngán ngẩm: “Chậc chậc, có thể cười đến nỗi đôi mắt to đùng của cậu biến mất luôn, cũng là một dạng tài năng đấy.”

 

“Không có.” Tôi cúi đầu nhìn chân mình: “Chỉ là… có lẽ tớ thích cậu ấy một chút.”

 

Đúng vậy, tôi từ trước đến nay vẫn độc thân, số mệnh thiếu duyên đào hoa, lại có một nỗi sợ mơ hồ đối với chuyện yêu đương.

 

— Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi không thể thích một chàng trai đẹp trai, tính cách tốt, nhớ rõ mọi sở thích của tôi, còn kiên nhẫn giải đáp mọi thắc mắc của tôi.

 

Càng không có nghĩa là tôi có thể phớt lờ nhịp tim rộn ràng mỗi khi cậu ấy đến gần.

 

Nghĩ đến đây, tôi không kiềm chế được mà khẽ cười: “Nhưng nếu nói đến chuyện yêu đương, có lẽ tớ không xứng lắm.”

 

Tống Tiêu: “Hình như cậu không hiểu rõ bản thân mình thì phải.”

 

“À khoan… cậu thật sự thích cậu ấy á? Tớ cứ tưởng chỉ là do hội shipper trên diễn đàn tưởng tượng thôi chứ?!”

 

Đúng vậy, mấy tháng nay hội shipper trên diễn đàn không những không dừng lại, mà còn càng ngày càng phấn khích hơn. 

 

Trong mắt họ, có lẽ con của tôi và Bạch Thanh đã ba tuổi rồi.

 

“Chỉ là tớ đơn phương thôi, đâu phải tình yêu hai chiều như trong mắt họ.” Tôi ôm ly trà sữa trong tay: “Thôi nào, đừng nói mấy chuyện linh tinh nữa, tập trung xem biểu diễn đi.”

 

Vừa dứt lời, tôi liền nghe thấy giọng nữ MC trên sân khấu đầy nhiệt huyết, mang theo chút âm thanh nhiễu điện.

 

“Tiếp theo, xin mời bạn học Bạch Thanh đến từ lớp 10 khối 11 mang đến cho chúng ta một màn độc tấu piano! Xin hãy dành một tràng pháo tay chào đón!”

 

Tấm rèm đỏ nặng nề từ từ kéo sang hai bên, bên phải sân khấu đặt một chiếc piano ba chân màu trắng.

 

Cậu thiếu niên khoác lên mình bộ lễ phục đen, gương mặt thanh tú, khí chất ôn hòa, nhẹ nhàng nâng tay, ngón tay gõ xuống từng phím đàn, giai điệu chảy trôi như suối nguồn.

 

Nhiều năm sau, mỗi khi hồi tưởng lại khoảnh khắc ấy, tôi đều cảm thấy—đó có lẽ chính là lúc mình bị nhấn chìm bởi cơn sóng tình cuồn cuộn.

 

Tôi nhìn đến ngẩn ngơ, thậm chí quên mất phải chụp ảnh lưu lại.

 

Nhưng không sao, tin chắc rằng sau buổi biểu diễn này, diễn đàn trường chắc chắn sẽ tràn ngập ảnh của cậu ấy từ mọi góc độ. 

 

Tôi chẳng cần tốn công cũng có thể lưu về cả bộ sưu tập ảnh nam thần sân khấu.

 

“Cậu ấy đẹp trai thật đấy.” Tống Tiêu lại thở dài cảm thán.

 

“Mau lên đi chị em, nếu còn chần chừ thì cậu ấy sẽ bị người khác cướp mất. Cậu vất vả lắm mới có mối tình đầu, không nhanh tay thì sẽ KẾT! THÚC! đấy!”

 

“……”

 

Tôi phải nói với cô ấy thế nào đây?

 

Rằng mình vốn không định bày tỏ tình cảm này ra, mà chỉ muốn chôn chặt nó trong lòng?

 

Mà khoan, bây giờ yêu đương vẫn bị coi là yêu sớm đúng không?!!

 

11.

 

“Cậu muốn tham gia kỳ thi toán à?”

 

Mấy tháng đã trôi qua kể từ lễ kỷ niệm trường, thoắt cái đã đến cuối học kỳ hai lớp 11. 

 

Một buổi sáng nọ, trong lúc ăn sáng, Bạch Thanh đột nhiên nói rằng cậu ấy muốn tham gia trại huấn luyện kỳ thi toán học.

 

Theo tôi được biết, khi còn học lớp 10 ở trường cũ, cậu ấy đã đạt giải nhất trong kỳ thi Olympic Vật lý toàn quốc và được tuyển thẳng vào Đại học A. 

 

Đầu năm lớp 11, cậu ấy lại giành giải nhất quốc gia môn Hóa học. 

 

Giờ mà tham gia kỳ thi toán nữa thì chẳng phải là lãng phí một suất thi đấu lẫn công sức hay sao?

 

Hết Chương 10:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page