Đôi Bên Cùng Hướng Về Nhau

Chương 1:

Chương trước

Chương sau

Đêm tốt nghiệp, tôi bị ép chơi trò chơi “Sự thật hay Thử thách” cùng với bạn bè. 

 

Ngay vòng đầu tiên, tôi đã trúng phải thử thách, bị cô bạn thân xúi giục gửi tin nhắn tỏ tình cho bạn cùng bàn.

 

Bị ánh mắt cô ấy nhìn chằm chằm đến mức sởn gai ốc, tôi chỉ có thể gõ từng chữ vào khung đối thoại theo đúng lời bạn thân.

 

Người ở bên kia trả lời ngay lập tức.

 

[Cuối cùng cũng giác ngộ rồi à?]

 

[Án Án, tôi đã đợi ngày này suốt mười năm rồi.]

 

1.

Cuộc sống học đường của tôi quá mức tầm thường. 

 

Sống được 17 năm, những người xung quanh ít nhiều gì cũng đã yêu đương vài lần.

 

—Chỉ có tôi là chưa từng tiết ra dù chỉ một chút dopamine trong chuyện tình cảm.

 

Hồi nhỏ, trong lớp rất thịnh hành trò tổ chức đám cưới giả cho những cặp đôi nam nữ được xem là xứng đôi. 

 

Nhưng tôi luôn là người không ai muốn chủ trì hôn lễ cho.

 

Ừm, theo lời cô bạn thân của tôi thì là: “Cậu có một gương mặt nổi bật nhưng chẳng hợp với ai cả, ai dám ghép đôi với cậu chứ?”

 

Thế nên, khi người khác trải qua một tuổi thanh xuân ngây ngô, bối rối, với những nhịp tim rộn ràng và những khoảnh khắc ngọt ngào…. 

 

Tôi chỉ biết cắm đầu vào giải đề, giải đề, giải đề… và đẩy thuyền cho các cặp đôi.

 

Dù gì thì vạn vật đều có thể thành đôi mà, ngay cả một con mèo và một cây gậy trêu mèo cũng có thể có tình yêu.

 

Thế nhưng, sự xuất hiện của một người đã phá vỡ cuộc sống yên bình của tôi.

 

Chính xác mà nói, người đó đã nghiền nát cuộc sống êm đềm ấy thành bụi, làm dấy lên những cơn sóng cao ba thước trong trái tim vốn không chút gợn của tôi.

 

Tô vẽ sắc màu rực rỡ lên tuổi thanh xuân đơn điệu của tôi.

 

Xông thẳng vào tầm mắt với một dáng vẻ mạnh mẽ nhất, tạo nên một thế giới hoàn toàn mới dành cho tôi.

 

2

Trước đây có người từng hỏi tôi, tại sao không thử yêu một lần?

 

Thật ra tôi cũng không biết. 

 

Có lẽ vì bản chất tôi là một học sinh ngoan, không hứng thú với chuyện yêu sớm, cũng có thể là do số mệnh của tôi thật sự không có duyên với tình yêu.

 

Xui xẻo hơn nữa, vì đã quen với việc không tiếp xúc với con trai trong suốt một thời gian dài, tôi dần dần nảy sinh một nỗi sợ hãi mơ hồ đối với họ.

 

Vậy nên khi mẹ đột nhiên tuyên bố rằng sẽ có một cậu con trai dọn đến nhà ở, tôi suýt chút nữa làm rơi vỡ khay đồ ăn sáng trong tay. 

 

Tôi kiên quyết phản đối, đưa ra tám trăm lý do để bác bỏ ý kiến của bà ấy.

 

Nhưng rõ ràng, đây không phải là một lời đề nghị mà là một thông báo. 

 

Cuối cùng, tôi không thể nào tranh luận thành công.

 

“Sao thế?” Mẹ tôi ngạc nhiên hỏi.

 

“Con ngại à? Lúc ba tuổi, con còn chạy theo người ta khắp nơi đấy nhé! Dì Giang bận đi làm, không có thời gian chăm sóc Bạch Thanh.”

 

“Con cứ coi như giúp đỡ một chút, được không?”

 

“Mẹ biết con đã lớn rồi, vậy nên sẽ cố gắng hạn chế để hai đứa tiếp xúc với nhau, đảm bảo không làm con khó chịu.”

 

Nói xong, bà ấy còn liếc tôi một cái, lẩm bẩm tiếp: “Nhưng mà với cái tính này của con, ngay cả chuyện hôn ước lúc nhỏ mẹ cũng không dám nhắc lại với dì Giang, sợ bà ấy nói gì đó làm con tổn thương nữa chứ…”

 

“Mẹ!” Tôi bất lực cắt ngang lời bà ấy: “Thời đại nào rồi, sao mẹ còn nhắc đến mấy thứ phong kiến lỗi thời đó chứ?”

 

Mẹ tôi và dì Giang là bạn thân từ thời đại học, cả hai đều là mẹ đơn thân nên thường xuyên giúp đỡ lẫn nhau. 

 

Vì vậy, hai đứa trẻ nhà chúng tôi cũng quấn quýt bên nhau từ nhỏ.

 

Không may là, hai bà mẹ có tâm hồn trẻ trung này lại thấy chúng tôi thân thiết quá mức, thế nên cứ đem chuyện hôn ước ra làm trò đùa.

 

Sau đó, dì Giang chuyển đến nơi khác cùng với Bạch Thanh.

 

Từ đó tôi và cậu ấy không còn gặp lại nhau nữa.

 

Và tôi tin chắc rằng, lần gặp lại này nhất định sẽ còn ngại ngùng hơn cả khi đối mặt với người lạ.

 

Hết Chương 1:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page