Tôi đẩy mạnh anh ra, hét lên:
“Đi đi! Anh đi đi! Tôi không muốn nhìn thấy anh nữa!”
Tại sao? Tại sao lại như thế?
Tại sao, ngay cả người chị tốt nhất với tôi cũng bị cướp đi chứ?
Phụ nữ mang thai không nên xúc động, vì vậy Bùi Khiêm để mặc cho tôi đánh, tôi mắng, cũng không dám phản kháng hay làm trái ý tôi.
Ngày tổ chức tang lễ của chị, cuối cùng tôi cũng suy nghĩ thông suốt.
Tai nạn máy bay là một sự cố ngoài ý muốn, không thể đổ lỗi cho Bùi Khiêm.
Nếu người ở trên chuyến bay hôm đó là anh ấy, tôi cũng sẽ đau lòng như vậy.
Giờ đây nhà họ Bùi chỉ còn lại một mình Bùi Khiêm. Anh ấy là em trai ruột của chị Bùi Tương, chắc chắn anh còn đau khổ hơn tôi rất nhiều.
Tôi phải vực dậy tinh thần, cùng anh lo liệu hậu sự cho chị, vượt qua khó khăn này.
Nhưng điều tôi không ngờ tới là, tại tang lễ, tôi lại nghe thấy cuộc trò chuyện giữa Bùi Khiêm và một người chú trong họ.
“Quyền hành của nhà họ Bùi, sớm nên giao lại cho cậu rồi. Chính chị cậu cứ giữ mãi không buông.”
“Một cô gái nhỏ nhoi, không sợ bạc phước. Rốt cuộc là do cô ta không có số hưởng.”
“May mà người lên máy bay hôm đó không phải là cậu. Cậu mới là đích trưởng tôn của nhà họ Bùi!”
Những lời phía sau, tôi đã không còn nghe lọt tai được nữa.
Tôi từng nghĩ rằng Bùi Khiêm khác với những người kia.
Hóa ra, anh cũng giống hệt như họ.
Chẳng lẽ, trong mắt anh, chị tôi là loại người giành lấy quyền thừa kế của anh, giữ khư khư Bùi Thị mà không chịu giao lại sao?
Vậy cái ch*ết của chị…
Nghĩ đến đây, tôi cảm thấy rùng mình, toàn thân run rẩy, không dám nghĩ tiếp.
Ngay cả khi luật sư đọc di chúc, tôi cũng chẳng còn tâm trí để lắng nghe.
Không ngờ, chị lại chia tài sản và cổ phần cho tôi và Bùi Khiêm với tỷ lệ bằng nhau.
Hóa ra, trong lòng chị, một người em gái được nhận nuôi như tôi và Bùi Khiêm – em trai ruột của chị, không có gì khác biệt.
Sau tang lễ, Bùi Khiêm cầu hôn tôi.
“Ân Nhiên, sau này nhà họ Bùi chỉ còn lại hai chúng ta. Lấy anh đi, anh sẽ bảo vệ em và con thật tốt, không để hai người phải chịu bất kỳ tổn thương nào.”
Mặc dù anh nói rất chân thành, nhưng tôi luôn cảm thấy, điều anh thực sự nhắm đến là 15% cổ phần mà chị Bùi Tương đã để lại cho tôi.
Đúng vậy, nếu muốn nắm quyền kiểm soát Bùi Thị, làm sao anh có thể để cổ phần rơi vào tay người khác?
Vì vị trí chủ tịch hội đồng quản trị của Bùi Thị, anh quả thực đã hy sinh mọi thứ, ngay cả bản thân cũng không màng.
Vậy thì tôi cũng chẳng ngại, đem cả tính mạng ra để chơi cùng anh.
Tôi đồng ý lời cầu hôn của anh, nhưng với điều kiện: Hôn lễ phải được tổ chức trên du thuyền, ngay tại vùng biển nơi máy bay của chị Bùi Tương gặp nạn.
Bùi Khiêm đồng ý.
Ngày cưới, tôi khoác lên mình bộ váy cưới trắng tinh, cùng Bùi Khiêm tổ chức hôn lễ trước sự chứng kiến của người thân và bạn bè.
Khoảnh khắc trao nhẫn xong, khi anh cúi đầu hôn lên tay tôi, tôi rút ra một kh*ẩu s*úng, chĩa thẳng vào trán anh.
Cơ thể Bùi Khiêm lập tức cứng đờ, anh ngẩng đầu lên, đôi mắt thoáng run rẩy nhìn tôi.
“Ân Nhiên, đừng đùa như vậy.”
“Hôm nay là ngày cưới của chúng ta, sau nghi thức này, chúng ta sẽ là vợ chồng.”
Nhưng tôi lạnh lùng nói:
“Bùi Khiêm, đừng diễn nữa!”
“Ngày anh vì Bùi Thị mà hại ch*ết chị Bùi Tương, anh đã phải biết rằng sẽ có hôm nay!”
“Cuối cùng thiện ác đều có báo, chẳng qua là chưa đến lúc mà thôi.”
“Hôm nay, tôi sẽ gi*ết anh để trả thù cho chị Bùi Tương!”
“Xuống địa ngục đi! Đừng sợ, anh đi trước, tôi và con sẽ theo sau ngay!”
Nói xong, tôi bắn một phát lên trời, làm tất cả mọi người đều kinh hãi.
22
Các vị khách có mặt tại lễ cưới bị hành động của tôi dọa sợ đến mức chạy tán loạn.
Ngay lúc tôi định bóp cò kết liễu Bùi Khiêm, anh đột nhiên hét lớn:
“Khoan đã!”
Rồi anh từng bước lùi về phía boong tàu.
“Nếu em muốn mạng của anh, anh sẵn sàng đưa cho em, không muốn làm bẩn tay em.”
“Trước mặt tất cả mọi người ở đây, tôi mong các vị hãy làm chứng, rằng tôi tự chọn cái ch*ết, chuyện này không liên quan gì đến vợ tôi, Mộ Ân Nhiên.”
“Nếu cảnh sát có hỏi, hy vọng các vị đừng làm khó cô ấy.”
Nghe những lời của Bùi Khiêm, lòng tôi rung động dữ dội.
“Đồ điên, anh đang nói gì vậy?”
“Đừng tưởng làm như vậy tôi sẽ mềm lòng!”
Bùi Khiêm cười khổ, nói với tôi:
“Anh không biết em đã hiểu lầm điều gì, nhưng anh sẽ không bao giờ làm hại chị, cũng không làm tổn thương em và con.”
“Nếu em muốn mạng anh, không sao cả, anh tự ch*ết.”
“Chỉ hy vọng, sau khi anh ch*ết, em và con sẽ sống tốt.”
Nói xong, anh đột ngột ngửa người về sau, lao xuống làn sóng dữ dội dưới biển.
“Bùi Khiêm!!!”
Khoảnh khắc đó, tôi cảm nhận được nỗi đau xé ruột xé gan.
Tôi lớn tiếng gọi tên anh, lao như bay về phía đó, nhưng không kịp giữ anh lại, chỉ có thể ngã nhào xuống đất.
Sau đó, cảnh sát biển đã tìm kiếm suốt nửa năm ở khu vực biển đó, nhưng không thể tìm thấy th*i th*ể của Bùi Khiêm.
Mọi người đều nói rằng anh đã vùi thây dưới đáy biển.
Vì tôi và Bùi Khiêm đã đăng ký kết hôn từ trước ngày cưới, và trong bụng tôi còn mang thai con của anh, nên một người con nuôi như tôi lại trở thành người thừa kế duy nhất của khối tài sản khổng lồ nhà họ Bùi.
Nửa năm sau, tôi hạ sinh một cặp song sinh hai bé gái cho anh.
Có lẽ vì nể linh hồn của Bùi Khiêm trên trời, chuyện xảy ra ngày hôm đó, những vị khách có mặt cũng không đồn thổi lung tung.
Tôi trở thành chủ tịch của tập đoàn Bùi Thị.
Nhưng tôi vốn không phải người có tài quản lý, nên đã thuê một giám đốc điều hành chuyên nghiệp với mức lương cao để thay tôi quản lý công ty.
Phần lớn thời gian còn lại, tôi đều dành để đi khắp thế giới, tìm kiếm tung tích của Bùi Khiêm.
Mọi người đều nói anh đã ch*ết không còn x*ác, nhưng tôi không tin.
Sống phải thấy người, ch*ết phải thấy x*ác!
Cho dù chỉ còn lại xương cốt, tôi cũng muốn mang anh trở về phần mộ gia tộc nhà họ Bùi, để anh được đoàn tụ với cha mẹ và chị gái.
Năm thứ năm kể từ ngày tôi bắt đầu tìm kiếm Bùi Khiêm, tôi đưa hai cô con gái sinh đôi đi dạo trên một con phố ở nước ngoài.
Đột nhiên tôi nghe con gái Ni Ni nói:
“Mẹ ơi, chú kia phía trước trông giống cha quá!”
Con gái Lin Lin phản bác:
“Giống gì mà giống, chú kia nhìn luộm thuộm thế, đâu có giống ba trong ảnh chút nào!”
Ni Ni tức giận nói:
“Giống mà! Tuy mặc quần áo khác, nhưng ngũ quan giống y như đúc!”
Tôi như bị một sức mạnh nào đó thôi thúc, bước về phía người mà các con nói đến.
Đó là một người đàn ông châu Á, để râu xồm xoàm, tóc dài ngang vai, đang cúi xuống nhặt chiếc mũ đặt dưới đất đựng tiền lẻ, trên tay ôm cây đàn guitar.
Khi anh ấy nhìn thấy tôi, liền mỉm cười nhẹ.
“Cuối cùng cũng bị phát hiện rồi.”
Nhìn lướt qua hai đứa con gái song sinh bên cạnh tôi, anh nói:
“Mẹ của các con, đã năm năm rồi. Em hết giận chưa?”
“Anh có thể về nhà không?”
Tôi ôm chặt lấy anh, nước mắt giàn giụa không thành tiếng.
“Anh đã ch*ết ở đâu vậy?”
“Nếu chưa ch*ết thì tại sao không về?”
“Anh có biết, năm năm qua, em đã vất vả tìm anh thế nào không?”
Bùi Khiêm cũng ôm chặt lấy tôi, giọng nói dịu dàng:
“Sẽ không nữa, sẽ không bao giờ khiến em giận nữa, cũng sẽ không rời xa em nữa.”
“Về nhà thôi, chúng ta về nhà.”
Hai đứa con gái, mỗi đứa ôm chặt một chân chúng tôi.
“Cha mẹ! Cho tụi con ôm nữa!”
Bùi Khiêm cúi xuống, bế cả hai đứa lên:
“Đi nào! Chúng ta về nhà!”
(Hết)
You cannot copy content of this page
Bình luận