Cổ Tình

Chương 5

Chương trước

Chương sau

Bên cạnh, một bàn tay nhỏ bé nhút nhát kéo lấy áo phi phong của ta, ngọt ngào mở lời.

 

Nàng mở to đôi mắt trong veo, ngẩng mặt nhỏ lên nhìn ta với vẻ làm nũng, trong khi đôi mắt nhỏ lén lút liếc nhìn những trái nho mà Giang Kỳ dâng lên.

 

Đây là con gái của ta, Giang Thiên Nhi.

 

Cữu cữu của nàng thích gọi nàng bằng giọng ngọt ngào.

 

“Thiên Thiên, Thiên Thiên.”

 

Ngày xưa ta từng là một người đẹp kiều diễm, gả cho phu quân và sinh hạ một tiểu thiên thần.

 

Ôi, nhớ lại những tháng năm phong lưu kia…

 

À không, xin lỗi, ta chẳng thể nhớ lại bất cứ kỳ ngộ nào!

 

Đệ đệ ta vừa mới nhậm chức Thừa tướng nói rằng phu quân khốn kiếp của ta đã đầu độc ta bằng loại độc dược gì đó.

 

Loại độc dược này đang chống lại độc dược mà Mặc Luyện Đường dùng để đào tạo sát thủ từ nhỏ.

 

Hai loại độc chống lại nhau trong cơ thể ta suốt hơn mười tháng.

 

Cuối cùng ta tỉnh dậy sau cơn hôn mê thì không nhớ gì cả.

 

Còn nhớ ngày ta tỉnh dậy, một nam tử có khuôn mặt giống ta đến bảy tám phần, nhưng nhếch nhác thảm hại, nằm bên cạnh giường ta.

 

Khi thấy ta tỉnh, hắn vỡ òa trong nước mắt, nắm lấy tay ta khóc lóc.

 

“Tỷ tỷ, cuối cùng tỷ cũng tỉnh lại rồi… hức hức.”

 

Nhìn khuôn mặt giống hệt ta nhưng lấm lem nước mắt mũi, bỗng dưng trong lòng ta trào lên một cơn giận dữ.

 

Sau này mới biết, đây có lẽ là sự áp chế máu mủ giữa tỷ muội…

 

Ta vùng vẫy thoát khỏi bàn tay hắn đang nắm chặt, ta kinh ngạc và giận dữ nói.

 

“Đây là làm gì vậy? Ta bị làm sao thế này?”

 

“Tỷ tỷ, tỷ không nhớ gì sao?”

 

“Tỷ bị trúng độc và hôn mê, lang trung đã tạm thời kìm hãm được độc, chỉ nói có một vài tác dụng phụ, hiện tại có vẻ như là mất trí nhớ, nhưng mất trí nhớ chỉ là tạm thời, sau một thời gian sẽ khỏi thôi.”

 

Hắn như rất đau lòng, giọng điệu lên xuống dường như khó có thể chấp nhận, bi thương và trách móc.

 

“Tỷ không nhớ người đệ đệ yêu quý của mình sao?!”

 

Hắn sụt sịt, nói.

 

“Tỷ không nhớ đệ cũng được, nhưng phải nhớ đến cháu gái của đệ chứ.”

 

Hắn giơ tay gọi người, bế lên một cái nôi, lộ ra khuôn mặt đỏ hồng mềm mại của một đứa bé.

 

“Đây là con của tỷ, chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau đấy!”

 

Rầm rầm rầm rầm rầm, năm sấm sét đánh xuống, ta run rẩy nhận cái nôi.

 

“Đây là… ta sinh với ai?” 

 

Ta kinh hãi hỏi.

 

“Đừng nhắc đến những kẻ vô dụng ấy, coi như họ đã chết đi, sau này chị không có liên quan gì đến họ nữa.”

 

Hắn hăng hái bày tỏ ý tưởng chính của mình.

 

“Vậy từ nay tỷ cứ theo đệ mà sống.”

 

Sau này, dưới sự bồi bổ của các loại thuốc bổ mà Giang Kỳ tìm đến, ta dần dần nhớ lại một số ký ức.

 

Có những ngày tháng nhục nhã khi làm thứ nữ trong phủ Thừa tướng.

 

Có những ngày vất vả kéo đệ đệ chạy rong kiếm sống trong Mặc Luyện Đường.

 

Và chuyện ta bị lừa gả cho một cặp sinh đôi…

 

Đứa nhỏ Giang Kỳ này, từ khi lộ diện đã bắt đầu tính kế ta.

 

Hắn sớm đã liên hệ với phụ thân là Thừa tướng,

 

Hôm đó hắn cố ý tiêu tan gia sản, chỉ để liên minh với lão Thừa tướng lừa ta đến hầu phủ.

 

Chỉ bởi vì hầu phủ có loại tình dược độc nhất vô nhị có thể khắc chế độc dược của Mặc Luyện Đường ta.

 

Huống chi qua sự xem xét của hắn, hắn thấy hầu gia là người tốt, vừa hay làm mối cho ta một cuộc hôn nhân tốt đẹp.

 

“Tỷ, tỷ đừng chỉ trách đệ, ban đầu không phải tỷ cũng thích cuộc hôn nhân này sao?” 

 

Giang Kỳ ôm đầu ư ử.

 

Hắn nói.

 

“Đệ nghe nói tỷ và Thẩm Thần là thanh mai trúc mã, hắn sớm đã… đã có tình ý với tỷ, ai ngờ hắn còn có một người em sinh đôi bất ngờ xen vào?”

 

Ai? Ta và Thẩm Thần?

 

Đó là chuyện khi nào vậy, sao ta lại không nhớ?

 

Nhưng Giang Kỳ cũng chịu quả báo rồi, người đẹp mà hắn phung phí ngàn vàng để chiêu đãi hóa ra là nhiếp chính vương “Tương công tử”, sau này cũng bị vướng bận không thể thoát thân.

 

Còn về hai người phu quân của ta…

 

Trước kia là vì bị trúng độc dược, ta mới mê muội nghĩ ba người có thể ở cùng nhau.

 

Nhưng bây giờ ta đã tỉnh táo, làm sao có thể lại tìm đến họ?

 

Làm sao ta có thể cùng lúc chấp nhận hai người?

 

Nếu không thể lựa chọn, chẳng phải là tổn thương ba trái tim vô ích rồi sao?

 

10

 

Phải nói rằng, ta là một đường chủ chăm chỉ hơn đường chủ trước.

 

Ít nhất ta vẫn có thể ngồi đủ giờ tại chỗ làm việc, không bao giờ đi sớm về muộn.

 

So với người chỉ biết ăn chơi sa đọa, tính tình thất thường, ta đã tiến bộ rất nhiều đúng không?

 

Quy tắc của Mặc Luyện Đường là ai có thể gi.ế.t ch.ế.t đường chủ trước thì người đó sẽ kế nhiệm.

 

Võ công của đường chủ trước đã suy yếu do tuổi tác.

 

Và mọi người trong đường đều bị độc dược khống chế.

 

Tuy nhiên, trong sự cố bất ngờ này, độc của Mặc Luyện Đường trên người ta đã được giải.

 

Ta trở thành ứng cử viên sáng giá cho vị trí đường chủ kế tiếp.

 

Huống hồ, đệ đệ ta đã quay về phủ Thừa tướng kế thừa vị trí của phụ thân mình.

 

Dưới sự hỗ trợ của nhiếp chính vương, đệ đệ ta đã trở thành Thừa tướng mới.

 

Làm sát thủ, điều quan trọng nhất là phải thông thạo cả hai ngả tối và sáng, phải có người trong chính quyền che chở.

 

Đây là lý do thứ hai ta trở thành đường chủ mới.

 

Tuy nhiên, ta không giết đường chủ trước, ơn nuôi dưỡng còn lớn hơn máu mủ.

 

Thực ra ông ta cũng chỉ muốn nghỉ hưu, chúng ta làm một vở kịch, rồi ông ta lặng lẽ tự rời đi.

 

Sau khi trở thành đường chủ, không cần phải đánh nhau gi.ế.t chóc cũng có thể hưởng lợi.

 

Ta trở thành một cựu chiến binh hàng ngày cầm một cốc nước ấm, cuộc sống hàng ngày là chăm sóc con và ngắm hoa.

 

Cho đến một ngày, phu quân  hờ của ta đã tìm đến cửa.

 

“Cái gì? Giang Thiên Nhi mất tích?”

 

Cả ngày không thấy bóng dáng Thiên Nhi, ta lo lắng tìm khắp Kinh Thành.

 

Kết quả vào lúc hoàng hôn thấy con bé đang vui vẻ cầm kẹo hồ lô trên đường phố.

 

Được một người đàn ông ăn mặc lộng lẫy ôm trong lòng, vừa cười vừa lắc.

 

Ta tức giận, định bắt tên buôn bán trẻ em này.

 

Bắt lấy đứa trẻ nhỏ làm mẹ già lo sợ, để bọn họ biết thế nào là lòng người hiểm ác!

 

Lúc này nam nhân ấy quay người, để ta nhìn thấy khuôn mặt ngây ngô cười của hắn.

 

Khuôn mặt ấy và Giang Thiên Nhi như khắc từ một khuôn!

 

Nhìn thấy hắn, trái tim ta đập thình thịch.

 

Ta không kìm lòng được tựa vào cây thở gấp, một cảm giác nguy cấp khó hiểu trào dâng trong lòng.

 

Cứu mạng!

 

Phụ thân (hoặc có thể là thúc thúc, ai biết được? bó tay) của Giang Thiên Nhi tìm đến cửa rồi.

 

Ta cứng đờ tại chỗ, định bỏ mặc con gái lén chạy trốn.

 

Nhưng không ngờ Giang Thiên Nhi mắt tinh, ngón tay mập mạp chỉ về hướng ta đang bỏ chạy, ngọt ngào gọi.

 

“Mẫu thân! Đại ca! Đó là mẫu thân ta!”

 

Ta nghiến răng ken két, chân không ngừng phát động khinh công.

 

Nhưng đã quá muộn, trong chốc lát đã có một bóng người chắn trước mặt.

 

Ta ngước mắt, đúng là nhìn vào đôi mắt lạnh như băng nóng như lửa, lúc lạnh lẽo có vẻ giận dữ oán trách, lúc nóng bỏng dường như nhung nhớ khó kìm.

 

Lông mày hắn nhướn lên, khóe miệng cong lên.

 

“Uyển Uyển, nàng chạy đi đâu?”

 

“Uyển Uyển, Uyển Uyển.” 

 

Hắn liên tục lưu luyến cái tên của ta trên đầu lưỡi, cuối cùng vẫn cười nói.

 

“Ba năm rồi, nàng có nhớ ta không?”

 

Giang Thiên Nhi trong vòng tay hắn nghe thấy thú vị, cũng bắt chước lặp lại.

 

“Uyển Uyển, mẫu thân, đại ca.”

 

Thẩm Trầm ôm cô bé lên, lắc lắc, kề mặt vào mặt Giang Thiên Nhi nhẹ nhàng dụi dụi.

 

Mắt hắn vẫn nhìn thẳng vào ta nói.

 

“Uyển Uyển, con gái ta lại gọi ta là ca ca, lỗi này tại ai?”

 

Hắn cúi người để Thiên Nhi xuống, kéo ta vào lòng, ôm lắc lư như ôm Giang Thiên Nhi, thì thầm bên tai ta.

 

“Ngày đó ta và nàng làm lễ thành thân, duyên phận của chúng ta còn chưa dứt. Đi thôi, chúng ta về nhà.”

 

Hắn thấy ta cúi đầu không nói gì, cũng không kháng cự sự thân mật của hắn, liền lấn tới, lắc lắc đầu cười khúc khích nũng nịu nói.

 

“Uyển Uyển, ba năm qua ta nhớ nàng lắm, hôn ta một cái đi.”

 

Ta tinh mắt liếc thấy vài sợi tóc bạc bên thái dương hắn.

 

Trên mặt hắn vẫn còn nét ngây thơ của một chàng trai tuổi trẻ từng phiêu bạt giang hồ.

 

Hắn hoàn toàn không ý thức được sự tách biệt ba năm.

 

Như thể ba năm thời gian trôi qua, chỉ là chốc lát.

 

“Ta không đi với ngươi.”

 

Trước kia là bị trúng cổ tình, làm sao có thể lấy hai người được?

 

Hắn chợt dừng lại, đứng thẳng người lên nói với vẻ ngại ngùng.

 

“Được được, không hôn thì thôi, Uyển Uyển đừng giận nữa được không.”

 

Ta vùng vẫy thoát khỏi và chạy trốn.

 

Hắn chần chừ một chút, vội vã mở lời.

 

“Ca ca mới thành thân, nàng không về xem sao?”

 

Thẩm Thần thành thân?

 

Chỉ mới ba năm mà thôi, hắn…

 

Ta mơ màng, lòng không biết là cảm giác gì, bất giác thốt lên.

 

“Hắn, hắn làm gì, liên quan gì đến ta?”

 

Thẩm Trầm thấy lời nói của mình có phản tác dụng, vội nói thêm.

“Ca ca bệnh nặng, ngày tháng không còn nhiều, huynh ấy luôn nhớ đến nàng, muốn gặp nàng lần cuối, nàng cũng không đi sao?”

 

Ta dần dừng bước chân.

 

11

 

“Uyển Uyển, nàng không cần nói gì cả.”

 

Thẩm Thần siết chặt tay ta, ánh mắt như có lời cầu xin.

 

“Hãy để ta được nhìn nàng thật kỹ.”

 

Ta mím môi, xem hắn sẽ làm trò gì.

 

Nhưng thấy hắn chỉ là đang dùng đôi mắt trong veo như nước lặng lẽ nhìn ta, tỉ mỉ như muốn bù đắp những năm tháng đã qua.

 

Ta bị nhìn đến mức không thoải mái, cúi đầu quay người bỏ đi.

 

Ta bị hắn túm lấy dường như muốn kéo vào lòng, dĩ nhiên là ta giằng ra.

 

Hắn đang trong cơn bệnh không thắng nổi ta, chỉ đành dùng bàn tay gân guốc níu chặt lấy tay áo ta.

 

Hắn nói.

 

“Chỉ ở lại một chút thôi, được không?”

 

“Ngươi thậm chí không muốn nghe ta nói, ta ở lại đây làm gì?” 

 

Ta đáp trả.

 

“Nếu nàng mở miệng, chắc chắn sẽ nói những lời cay độc như dao.”

 

Hắn cười thảm thiết.

 

“Nàng không nói gì, ta còn có thể tự lừa mình rằng nàng vui mừng khi thấy ta, giống như ta vui mừng khi nhìn thấy nàng vậy.”

 

Ta im lặng, rũ mắt, hắn đã có thê thiếp, sao còn phải nói những lời như vậy.

 

Hắn nói những lời ấy, là muốn cho ai nghe?

 

Dưới ánh đèn, hắn chỉ thẫn thờ nhìn ta, bóng nến vàng vọt nhảy múa trên khuôn mặt. 

 

Hắn chống cằm, nhìn mãi rồi bật cười.

 

“Uyển Uyển, nàng có biết không….”

 

Ánh mắt hắn đầy dịu dàng.

 

“Nghe lời, lại đây để ta ôm nàng một cái.”

 

Ta lảng tránh vòng tay hắn vươn ra, không khí lạnh lẽo trong chốc lát.

 

Hắn có vẻ ngượng ngùng, im lặng một hồi, rồi nói.

 

“Là hắn đã đưa nàng đến đây sao?”

 

“Nàng và hắn, hai người…” 

 

Cuối cùng hắn không nói tiếp, lại nói.

 

“Thật ra, Uyển Uyển, ta…..”

 

Hắn thở dài một hơi, tựa tay lên trán.

 

“Uyển Uyển, gần đây nàng sống thế nào? Thiên Nhi có đến không?”

 

“Uyển Uyển nhà ta, ngoan lắm lắm, như con thỏ trắng, mềm mại dẻo dai, ai cũng muốn cướp đi.”

 

“Ta chỉ có một nguyện vọng, nếu, nếu lần sau gặp lại ta, nàng đừng chạy, đừng tức giận, hãy nói với ta vài câu tốt đẹp, được không?”

 

Hắn cười khúc khích, ánh mắt ấm áp nhìn ta, giọng thấp khẽ nài nỉ.

 

“Chỉ vài câu thôi, được không?”

 

Nhưng còn có lần sau sao? Thẩm Trầm nói hắn sắp chết, đây là lần cuối cùng rồi, làm sao còn lần sau?

 

“Lần sau, lần sau khi gặp lại ta, mang cho ta một cành hoa đào, giống như lúc ta lần đầu gặp nàng, nàng ném xuống từ trên tường ấy.”

 

Hoa đào? Hoa đào nào?

 

Ta đứng chết trân tại chỗ, nhưng bỗng nhiên nhớ lại ngày xưa ở phủ Thừa tướng, ta có một người bạn chơi chung.

 

Hồi đó ta thích ngồi trên tường, thong thả ném cho hắn một cành hoa đào.

 

“Cành ấy đã bị cháy trong lửa, ta không cứu về được, lần sau mang cho ta một cành giống hệt nhé, được không? Lần sau, ta sẽ không còn cảm thấy ngượng nữa, ta sẽ đến cầu hôn nàng.”

 

Hắn chính là người bạn ấy sao?

 

Trong đám cháy lớn của tiệc mừng tháng cho Giang Kỳ, chính là hắn đã cứu ta?

 

Hắn đột ngột ho một trận, thấy ta nhíu mày, lại đổi lời nói với vẻ khó khăn.

 

“Nếu nàng không muốn, ta không cần những thứ đó nữa.”

 

“Uyển Uyển, nàng cười với ta đi.”

 

Ta nhắm mắt lại, tức giận nói.

 

“Tại sao ta phải cười với ngươi? Ngươi rõ ràng đã có thê thiếp, còn nói những lời này với ta làm gì?”

 

“Ngươi tưởng ngươi sắp chết, nói những lời này, ta sẽ còn nhớ về ngươi sao?”

 

Thẩm Thần đột nhiên mở to mắt:

 

“Ta đã thành thân? Thê thiếp của ta không phải luôn là nàng sao?”

 

“Ta sắp chết khi nào? Chỉ là cảm mạo mà thôi.”

 

“Không phải nàng đã chọn hắn rồi sao?”

 

Ta và Thẩm Thần đối diện nhau ngỡ ngàng, rồi nghe thấy tiếng cười vang ngoài cửa.

 

Trong chốc lát, ta như sáng tỏ, ta nghiến răng nói.

 

“Thẩm Trầm! Ngươi lừa ta?!”

 

Thẩm Trầm lêu lổng đi vào, vẫy tay nói.

 

“Nếu ta không nói như vậy, làm sao nàng chịu trở về với ta?”

 

“Bảo nàng từ bỏ ca ca là điều không thể, dùng ca ca dụ nàng về, nàng liền về ngay.” 

 

Hắn làm bộ thở dài.

 

“Ta thật là ghen tị.”

 

Ta làm bộ sẽ đánh hắn một trận thật đau, nhưng lại bị Thẩm Thần kéo lấy tay áo.

 

Thẩm Thần ngước mặt hỏi.

 

“Uyển Uyển, nàng không đi nữa, phải không?”

 

Ta ngước trời thở dài, tức giận nói.

 

“Không đi nữa! Gây hấn như thế này, ai nỡ đi?”

 

Một lần như vậy, đã vào cuộc rồi, làm sao có thể thoát thân?

 

Thật là không thể trách được, không thể hận được, không ngồi yên được, không ngủ yên được, dẫu là người sắt đá cũng phải động lòng.

Hết Chương 5.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page