Đệ đệ em Thẩm Trầm từ nhỏ đã được nuôi nấng ở biên giới.
Những năm gần đây được triệu hồi về, ngoài xử lý công việc thì là đi dạo quanh giang hồ.
Còn ca ca Thẩm Thần thì ở hầu phủ học đạo quản lý thế sự, nhập triều làm quan.
Hai người đã cho rằng nữ nhân được hoàng thượng chỉ hôn là cô nương mà họ chưa từng gặp mặt, nên chỉ định cho một chức vị trên danh nghĩa để nuôi dưỡng trong phủ mà thôi.
Đúng lúc Thẩm Thần có việc không muốn ở lại kinh đô, liền để cho Thẩm Trầm mới về kinh thay mặt thành hôn.
Thật thú vị, một hôn phối được ban, cả tân lang lẫn tân nương đều là thế thân.
Nghĩ lại người cùng ta làm lễ thành hôn ấy là đệ đệ Thẩm Trầm.
Còn người sau này ta gặp lại, lại là ca ca Thẩm Thần.
Nay đã đến lúc sự thật được phơi bày.
Nhìn thấy phu quân mà ta thay mặt gả cho hóa ra là hai người, ta nhận ra rằng đại họa sắp xảy đến.
Làm sao một mình ta có thể kết hôn với hai nam nhân được?
Chẳng phải ta sẽ làm tổn thương cả hai người sao?
Để tránh gây ra tội lớn, ta quyết định viết một bức hưu thư và lặng lẽ rời đi.
Ai ngờ vừa bước ra cửa đã bị bắt và bị trúng cổ trùng, lại còn phát hiện mình có thai?
“Uyển Uyển, rốt cuộc nàng sẽ chọn ai trong hai người chúng ta?”
Họ tự ý quyết định thay ta.
Bảo ta ở lại để lựa chọn, xem ai làm ta hài lòng hơn, người đó sẽ cùng ta ở bên nhau đến cuối cùng.
Thẩm Thần bên trái như chim sẻ hiền lành, cho vuốt ve, bên phải Thẩm Trầm tựa mèo nhỏ đang nũng nịu.
“Nương tử ăn quýt đi, phu quân bóc cho nàng.”
“Phì, ai muốn ăn quýt thối của ngươi, nương tử muốn nghe hát.”
Ta ho hai tiếng, phát huy uy lực của người phụ nữ, nghiêm túc nói.
“Ta muốn ở lại đây, hai người không thể cứ náo loạn như thế được!”
Cả hai người đều quay mặt đi hừ một tiếng, nghe lời mà im lặng, nhưng ánh mắt vẫn cứ như dao va chạm vào nhau.
Má kẻ khoác áo đen kiêu ngạo kia cọ vào cổ ta, ánh mắt và lông mày tinh nghịch như mèo nhỏ.
Lông mày nhếch cao tựa như con công đang khoe mẽ, khiêu khích người kia bằng cách làm mặt quỷ.
Người kia khoác áo trắng trong sáng nhíu mày nhìn hắn, khinh thường liếc mắt.
Hắn nắm chặt tay áo, nhăn nhúm đầy vết nhăn, răng vẫn cứ nghiến chặt.
“Không biết xấu hổ! Mau rút bàn tay dơ bẩn của ngươi khỏi vòng eo Uyển Uyển.”
“Ta đâu có như một số kẻ, cứ đứng đắn giả tạo để cho người đời xem sao?”
Ta nhìn hai mỹ nhân khuynh thành, giống hệt nhau như đúc, đang tức giận nhìn nhau như gà chọi.
Ta không kìm lòng được mà trong lòng dẫn chuyện cho họ.
Sau khi bị trúng cổ tình, ta bắt đầu hoài nghi về quyết định của mình trước đây.
Miên man suy nghĩ mãi mà không lý giải được.
Cuộc sống trái ôm phải ấp, sao vài ngày trước ta lại từ chối nhỉ?
Ta không dám suy nghĩ kỹ, càng nghĩ đầu óc càng thấy đau như bị chẻ.
Bao năm ta lênh đênh giang hồ, từng trải mưa gió, đơn thân độc mã bấy lâu, đâu đã nếm mùi ngày vui sướng như thế!
Trái ôm phải ấp, mỹ nhân trong lòng, khoan khoái thay!
Cho đến một ngày, đường chủ và đệ đệ gửi thư đến.
Trước hết là thư của đường chủ, nét chữ trong thư mạnh mẽ như muốn xuyên qua tờ giấy, như thể thấy ông ta đứng trước mặt ta, nước bọt bắn tung tóe mắng mỏ.
“Giang Uyển Uyển! Nhiệm vụ của ngươi sao kéo dài lâu thế, no bụng thì nghĩ đến d.â.m d.ụ.c mà quên cả tổ tông ư!”
“Đệ đệ ngươi cũng theo gương ngươi, vài ngày trước bị một nam nhân điệu đà ở Hồng Hương Lầu dụ dỗ mất.”
“Đừng quên độc dược trong người ngươi, hạn cho ngươi ba ngày phải trở về.”
Ta bị nội dung thư làm cho sợ đến nỗi suýt quỳ gối xuống đất.
Tiếp đó run rẩy mở thư của đệ đệ Giang Kỳ.
Bức thư này chưa khui, đã ngửi thấy mùi tội lỗi tràn ngập.
Dường như thấy hắn với dung nhan nữ nhi xinh đẹp, tay cọ tay như ruồi vờn và nói những lời khiếm nhã nhất.
“Tỷ tỷ, không cần lo lắng về chuyện tiền bạc nữa, Hương Hương có rất nhiều tiền, hắn đã xây cho ta một biệt viện bên ngoài phủ……”
Ta nhìn chằm chằm vào những từ ấy.
“Nuôi ngoài phủ” ư??? Giang Kỳ!!!
Hắn ta đã phung phí ngàn vàng để chiêu đãi mỹ nhân, hóa ra lại là nhiếp chính vương “Tương Công Tử”.
Giang Kỳ kẻ ngốc này đã bị Tương Công Tử, kẻ giả heo ăn thịt hổ này, nuôi làm thiếp sao?
Giang Kỳ lại dám mê hoặc nhiếp chính vương! Hắn ta dám chỉ trời chỉ đất thổ lộ tâm ý rằng đời này chỉ cần nhiếp chính vương chứ không ai khác!!
Ta một hơi nghẹn ở cổ họng, tức đến hai mắt tối sầm, định rút đao đi giết qua.
Nhưng thấy…
“Uyển Uyển, sao nàng lại trèo cây?”
Thẩm Thần nhìn ta đang định vượt tường chạy trốn rồi hỏi.
Ta ngượng ngùng cười khổ, rút chân lại, vừa định xuống cây thì bị hắn nhảy lên ôm ta vào lòng và kéo xuống.
“Mang thai rồi sao lại nghịch ngợm như vậy?”
Hắn phớt lờ bàn tay ta nhéo vành tai hắn không ngoan, dù vành tai đã hồng lên, vẫn giữ mặt nghiêm nói.
“Nàng lại muốn chạy à?”
“Sao lại muốn chạy? Ta giận hắn cũng không được sao?”
Giọng nói lạnh lùng của hắn có chút run rẩy, kiên quyết nắm lấy tay ta thúc giục.
“Ta không trơ trẽn như hắn, hắn lớn lên ở biên cương, tính khí phóng đãng.”
“Ta, từ nhỏ ta đã ở hầu phủ này, nhiều việc ta làm thấy xấu hổ, không có nghĩa, không có nghĩa là ta không muốn.”
“Uyển Uyển, nàng có hiểu lòng ta không? Ta chỉ mong nàng ở lại mà thôi.”
Ta cảm nhận được tính cách ôn hòa của hắn đã lạnh đi, lạnh đến mức người ta run rẩy.
Trái tim ta không cớ co rút, vội vàng dỗ dành.
“Ta không có ý muốn đi đâu, ta chỉ muốn ăn táo tàu thôi, kìa, những trái táo kia đã chín rồi.”
Hắn nhìn theo ngón tay ta, ngẩng đầu nhìn những trái cây lẻ loi, ánh sáng lấp lánh rơi xuống từ kẽ lá xum xuê.
Sắc mặt hắn dần dịu lại, nhưng vẫn giữ vẻ mặt căng thẳng, nhẹ giọng gắt.
“Sau này đừng tự mình hái nữa, muốn ăn thì gọi phu quân, ta sẽ hái cho nàng.”
Hắn lỏng tay ôm eo ta, chiếc áo quan hơi vướng víu, vươn tay hái đầy một tay áo, hắn tự nhét một quả miệng, đôi mắt trong veo nhìn ta đầy trông đợi.
Tính khí âm thầm này của hắn…
Ta chiều ý hắn, môi chạm môi, trong lúc môi lưỡi quấn quýt, nước miếng trao đổi kéo ra những sợi bạc.
Ta dùng đầu lưỡi lấy hạt táo ra, để phần thịt táo trong miệng hắn.
Mũi ta chạm vào mặt hắn nóng rực, nhẹ nhàng nói.
“Hãy tự nếm thử xem, có ngọt không nào.”
Không biết yết hầu của ai di chuyển lên xuống.
Ánh mắt hắn sáng lên, hắn khép môi, như tuyết mới tan, băng tan xuân về, mỉm cười nói.
“Rất ngọt, rất ngọt.”
Ta thấy hắn ngã lên người ta và ngất đi.
Những năm làm sát thủ của ta, vẫn còn vài phương pháp.
Họ tưởng rằng cổ tình kia có thể kiểm soát cảm xúc của ta.
Họ tự cho mình đã phong tỏa được mọi tin tức.
Nhưng làm sao họ có thể ngăn được ta gửi tin qua môn phái Mặc Luyện Đường, sử dụng phương pháp Xuyên Vân Tiễn độc nhất vô nhị?
Dạo này ta thường xuyên rối loạn, hay buồn ngủ, có lẽ do phụ tác dụng của cổ tình.
Họ muốn giữ ta ở lại như thế, làm sao có thể nhốt ta trong phủ mãi được?
Huống chi giữa hai người kia ta không chọn được ai.
Thà rằng buông tha cho nhau, từ nay về sau không gặp lại.
Một biệt hai khoái, mỗi người một nẻo vui vầy…
Ba năm sau khi trốn khỏi hầu phủ.
Ta đã trở thành đường chủ trong Mặc Luyện Đường, uy phong lẫm liệt.
“Tỷ, đây là nho lạ từ xứ lạ, đệ mang về cho tỷ nếm thử.”
Ta liếc mắt nhìn đệ đệ đang nịnh nọt, lạnh lùng hừ một tiếng.
“Đường chủ, Thiên Thiên cũng muốn ăn.”
You cannot copy content of this page
Bình luận