Hồi đó mới chỉ là một mưu sĩ dưới trướng Hoàng đế tiền triều, trong thời đại loạn lạc chiến tranh.
Ta sinh ra và lớn lên trong Thừa Tướng phủ, chịu khổ, chịu khinh miệt.
Còn ông ta thì theo hoàng đế từ chiến trường này sang chiến trường khác, chẳng mấy khi về nhà.
À, trong thời gian đó hình như ông ta đã ghé qua vài lần, chỉ lưu lại qua đêm rồi lại đi.
Do đó ta chưa bao giờ thấy mặt ông ta.
Ta nghĩ thà rằng ông ta đừng đến còn hơn, bởi những lần ông ta đến, nương ta lại vì thế mà mang thai đệ đệ của ta.
Tiếng chuông đầu tiên của Hoàng đế mới đăng cơ vang lên từ đại nội hoang cung.
Cuối cùng Thừa Tướng cũng được phong thưởng và trở về nhà, nhưng ta sẽ không ra đón.
Nương ta cũng không thể ra đón ông ta nữa.
Bà ấy đã mất trong trận hỏa hoạn tại yến tiệc đầy tháng của đệ đệ ta, do đích mẫu phóng hỏa, lúc bấy giờ ta may mắn thoát chết, bởi có một bằng hữu cùng đến dự tiệc.
Hắn đã tìm thấy ta đang ẩn náu trong bụi cỏ, và đã cứu ta ra.
Sau khi Thừa Tướng trở về, cuộc sống dường như khác đi một chút.
Nghe nói huynh trưởng của đích mẫu là một đại tướng quân đã cùng Hoàng đế chinh chiến khắp nơi.
Nhân lúc Hoàng đế mới đăng cơ còn chưa vững vàng muốn nổi loạn, là tội tru di tam tộc.
Nnghe nói là Thừa Tướng đã tố cáo vì quân pháp bất vị thân, vì thế không làm ảnh hưởng tới Thừa Tướng phủ, chỉ đưa đích mẫu ra ngồi tù thôi.
Hoàng đế trên điện đều khen một tiếng “trung thành” đấy!
Nhưng những điều này rốt cuộc có liên quan gì đến ta?
Ta nhớ mẫu thân ta, ghét bỏ những bức tường vô tình này.
Ta mệt mỏi với những ngày phải cam chịu.
Ta nghe những bà già thích buôn chuyện nói, như ta, một thứ nữ như ta lại là tiểu thư không có mẹ lại không được sủng ái, chỉ là thứ đồ chơi bị người ta đạp dưới chân suốt đời.
Ta không muốn làm đồ chơi.
Nhờ sự giúp đỡ của hạ nhân trong nhà, ta lén trèo qua góc tường ra ngoài.
Hạ nhân ấy nhìn cũng đẹp đẽ, ôn nhu như ngọc, cao ráo uyển chuyển, toát ra vẻ hiểu biết, nhìn thấy ta liền mỉm cười.
Cười đến si ngốc.
Khi không cười, vẻ tinh anh trong nụ cười ngốc nghếch kia biến mất không còn dấu vết.
Hắn luôn thích đem đến cho ta một vài món đồ chơi trong những ngày nghỉ, đồng thời tâm sự với ta.
Ta kể cho hắn nghe những phiền muộn của mình, kể về mong muốn được đi dạo khắp thế giới bao la.
“Thế giới bên ngoài tốt biết mấy, hoa lá tươi tốt, ta có thể làm một nữ hiệp, làm một chưởng quầy, làm một cô gái hái sen cũng rất là tốt.”
“Chỉ tiếc rằng người hạ nhân này tuy có vẻ ngoài của một thư sinh, lại nói những lời điên điên dại dại.”
Đôi khi hắn lặp đi lặp lại hỏi ta.
“Nương ngươi thích ăn bánh thạch anh, ngươi có thể mang một đĩa cho bà ấy được không? Ta, ta không thể gặp bà ấy.”
Ta cũng lặp đi lặp lại nói với hắn, nương ta đã ch.ế.t rồi, đừng nói những lời điên rồ nữa.
Lặp lại mãi cuối cùng cũng mệt mỏi, thôi thì coi như không nghe thấy gì.
Đôi khi hắn hỏi ta.
“Nhất định phải ra khỏi phủ sao? Ở lại trong phủ không tốt sao? Nếu phụ thân ngươi muốn cho ngươi một hôn sự tốt, muốn cho ngươi địa vị của đích nữ thì sao?”
Không, không, ta không muốn cái gì cả.
Ta nhìn hắn rất nghiêm túc và nói.
“Những thứ đó ta không cần, họ đã gi.ế.t nương ta.”
Ta mãi mãi không sẽ nhận ân sủng từ họ.
Trong những ngày cuối cùng, hắn là người duy nhất trong phủ này khiến ta cảm thấy ấm áp.
Hắn cho ta khá nhiều bạc, nói nếu ta nhất định muốn đi, thì hãy đến quê hương của hắn.
Hắn nói bên ngoài sẽ có người đến đón ta,
Hắn nói rằng người ở đó sẽ rất hoan nghênh ta.
“Sao ngươi không đi cùng ta? Phủ này u ám lắm, sao lại muốn ở lại đây?”
Ánh mắt đẹp của tên hạ nhân ánh lên một nỗi buồn ta không thể hiểu, hắn nhẹ nhàng lắc đầu, cúi xuống ôm ta một cái.
Hắn nói.
“A Uyển, ngươi và Uyển Quân, phải hạnh phúc nhé.”
Uyển Quân chính là nhũ danh của nương ta.
Nương ta thực sự còn sống sao? Chẳng phải bà ấy đã không trốn thoát khỏi trận hỏa hoạn lớn sao?
Ta rất muốn hỏi hỏi người hạ nhân này, nhưng thấy bộ dạng hân hoan của hắn, ta lại nuốt lời nói lại.
Nghe nói ban đầu hôn sự của phụ thân cùng đích mẫu là do Hoàng Thượng định đoạt, nhằm mục đích lôi kéo Đại tướng quân.
Có lẽ phụ thân chỉ yêu mình nương ta mà thôi? Dù sao mỗi lần ông ấy trở về lại nằm trong phòng của nương.
Ta đoán rằng người hạ nhân này có thể chính là phụ thân mà ta chưa từng gặp mặt,
Tuy nhiên vẫn đừng nên đoán bừa như vậy.
Nếu sự thật là như thế, thì thật là thảm thương.
Ai lại không thảm thương chứ?
Hắn chỉ là một tên đầy tớ điên điên khùng khùng hay nói lời ngớ ngẩn mà thôi.
Nhưng ta không thể đến thăm quê nhà của hắn, trên đường đi ta đã bị một vị đường chủ bắt cóc và trở thành đồ đệ của hắn.
Vị đường chủ này thấy ta nghe lời, đã ban cho ta một ân huệ, muốn đưa đệ đệ ta đến luôn.
Hắn nói tài năng luyện võ của ta hơn hẳn đệ đệ, sẽ không để đệ đệ đi con đường sát thủ.
Nhưng hắn có thể giúp ta đưa đệ đệ đến để cùng nuôi dưỡng.
Ta cảm thấy vậy rất tốt, nương ta cũng sẽ muốn cho Giang Kỳ theo ta.
Thằng bé ở phủ không một người thân, chắc chắn sẽ cô đơn lắm.
Ta và đệ đệ sống chết có nhau suốt hai mươi năm.
Ta được Mặc Luyện Đường thu nhận, đào tạo thành một sát thủ chính hiệu.
Ta mang danh hiệu Phong Hồng, xếp hạng không thấp, cũng được coi như là trụ cột.
Nguyên nhân không gì khác ngoài việc ta thu phí thấp, chỉ lấy mạng kẻ ác, thủ đoạn sạch sẽ.
Phần lớn thời gian phiêu bạt giang hồ, lúc chán chường thì đùa giỡn mèo chó.
Ai ngờ đệ đệ ta vì đầu bảng Hồng Hương Lâu mà vung tiền nha rác!
Chỉ để chiều chuộng mỹ nhân ngồi trên lầu, da thịt nửa kín nửa hở, màn đỏ che mặt.
Chậc chậc chậc, người đến đòi nợ đã phá cửa nhà ta.
Khi ta đến nơi, hiện trường chỉ còn lại tên tội phạm là đệ đệ, mặc quần lót ôm đầu chạy trốn, và vài món đồ nội thất linh tinh.
Căn nhà trống trải thành cái dạng gì?
Giang Kỳ buông thõng tay.
“Hôm nay bị tỷ chứng kiến rồi.”
“Mỹ sắc hại người!”
Đệ đệ ta, trẻ tuổi đẹp trai nhưng tính tình lập dị, hắn quỳ gối trước cửa, trần trụi nửa người trên và than thở.
“Phì, bản thân ta sống lâu như vậy, còn chưa từng chạm vào tay đàn ông, sao ngươi có thể là đệ đệ ta được chứ?!”
Sau khi đuổi đánh đệ đệ tám trăm hiệp trong gió lạnh căm căm.
Ta cắn răng nhận nhiệm vụ đắt giá nhất trên bảng xếp hạng.
Thay mặt tiểu thư nhà Thừa Tướng, tức là em gái cùng cha khác mẹ của ta, đi thành thân.
Dù gả thay là điều đáng xấu hổ, nhưng Thừa Tướng đã trả quá nhiều.
Nghĩ đến cảnh nhà không một món đồ, mỗi ngày đối mặt với gió tây bắc, đệ đệ rơi lệ, ta cắn răng nhận lời!
Với tinh thần chuyên nghiệp không bao giờ sa sút, ta dự định giả chết để thoát thân.
Nhưng không ngờ bị sắc đẹp của tân lang quấn chân.
You cannot copy content of this page
Bình luận