Cổ Tình

Chương 1

Chương trước

Chương sau

“Uyển Uyển, cuối cùng nàng yêu ta nhiều hơn, hay là yêu hắn nhiều hơn?”

 

Ta nhìn chằm chằm vào cổ tay bị đệ đệ Thẩm Trầm siết chặt, hắn nghiến răng, lườm một cái đầy hận thù về phía ca ca Thẩm Thần.

 

Sau đó si ngốc nhìn ta, kéo tay ta áp vào lồng ngực hắn, cảm nhận tiếng đập mạnh mẽ của trái tim hắn.

 

Hắn như chú chó con bị thương, nức nở nói.

 

“Uyển Uyển, sao nàng lại nhẫn tâm như vậy, lại muốn bỏ rơi ta.”

 

Hắn kiện cáo rằng.

 

“Nàng còn nhớ không, đêm động phòng chúng ta thề non hẹn biển, nàng đã nói sẽ tốt với ta suốt đời, không bao giờ chia cách!”

 

“Khi nàng vui vẻ với hắn, ta ở dưới giường, ta và hắn có cảm giác song sinh, nàng thương hắn, yêu hắn, ta đều cảm nhận được! Đây chính là cái gọi là thương ta, yêu ta ư?”

 

“Sao nàng có thể vì kẻ tiểu nhân âm mưu quỷ kế này, mà nhẫn tâm bỏ rơi ta chứ!”

 

Nhưng bên kia, Thẩm Thần, tựa như cành ngọc trắng, mặc áo trắng dịu dàng, dùng quạt gấp đẩy tay hắn ra, kiềm chế giận dữ nói.

 

“Ngươi giả danh lừa đảo, cưỡng chiếm hôn thê của ca ca, chẳng lẽ như vậy cũng có lý sao?”

 

“Uyển Uyển, khi ta thượng triểu, hắn lẻn vào gặp gỡ nàng, ta đứng trên triều chịu đựng biết bao khó khăn.”

 

“Uyển Uyển, ngày ấy nàng hưu phu nàng nói quá tuyệt tình, đã bao giờ nàng nghĩ xem ta phải làm sao chưa?”

 

“Nàng bảo ta buông tay, làm sao ta có thể buông được?”

 

Hai người này sinh ra với dung mạo giống hệt nhau, nhưng khí chất lại hoàn toàn khác biệt.

 

Ca ca Thẩm Thần như ánh trăng rạng rỡ, đệ đệ Thẩm Trầm khí chất như dạ yêu đen tối.

 

Họ một trái một phải kẹp chặt hai cánh tay của ta, chỉ lúc này ta mới nhận ra sự khác biệt giữa họ.

 

Ta bị hai khuôn mặt giống hệt nhau này làm cho chóng mặt, đang định quay đầu trốn thoát.

 

Ai ngờ, lòng dạ bất an, “ọe” một tiếng, nôn ra ngoài.

 

Trong lúc tranh cãi, hai người đột nhiên tái mặt, vội vàng đỡ lấy ta, và ta đã ngất đi.

 

Khi mở mắt, ta nằm trong y viện.

 

Hai người ngồi hai bên ta, vẻ mặt nghiêm nghị như hai pho tượng Phật, tất cả đều giữ mặt cứng, không khí nặng nề và kỳ quái.

 

“Uyển Uyển…..”

 

Thấy ta mở mắt, Thẩm Trầm vội vàng mở lời trước, hắn nắm lấy tay ta bày tỏ lòng trung thành.

 

“Uyển Uyển, ta sẽ chăm sóc con của chúng ta thật tốt. Tuyệt đối không để con ta nhận giặc làm cha.”

 

“Ngươi chăm sóc bản thân còn không xong, làm sao có thể làm cha cho con của Uyển Uyển?” 

 

Vẻ mặt Thẩm Thần lo lắng, ánh mắt khó hiểu.

 

“Uyển Uyển, tính theo ngày tháng, đứa trẻ này phải là con của ta, nàng yên tâm, ta sẽ chăm sóc tốt cho hai người.”

 

“Dừng lại!”

 

Ta mang thai ư?

 

Đứa trẻ này rốt cuộc là của ai, ta làm sao biết được?!

 

3

 

Trong nỗi bi thương, ta nhớ lại quá khứ.

 

Ta tự kiểm điểm mình, trong lúc than thở vận mệnh xui xẻo của mình, lại phải thừa nhận rằng mọi chuyện có vẻ như đã có dấu hiệu từ trước, chỉ là ta chưa bao giờ nhận ra mà thôi.

 

Nhớ lại đêm tân hôn…

 

“Có phải ta đã từng gặp ngươi không?”

 

Đêm đại hôn, ta bị Thẩm Trầm lật mở khăn phủ đầu, nhìn chằm chằm vào đôi lông mày dài như liễu, thân hình như cành ngọc của hắn, cảm thấy rất quen.

 

Hắn trông giống như một người bạn chơi từ thuở nhỏ mà ta biết.

 

Chỉ là khí chất lạnh lẽo của hắn, lại giống như một kẻ tiểu nhân nào đó mà ta đã từng đối đầu trên giang hồ, chỉ cần nhìn thôi đã khiến người ta muốn nghiến răng, rất đáng đánh.

 

Đôi mắt của Thẩm Trầm nhìn chằm chằm vào ta, ban đầu tựa như suối nước lạnh của hồ sâu, khiến người ta không hiểu sao cảm thấy sợ hãi, nghe lời như không nghe, nói:

 

“Thật sao? Ta không nhớ nữa.”

 

Ta nhìn khuôn mặt tựa như người quen của hắn, cố gắng bỏ qua khí chất đáng đánh của hắn, trong lòng lặp đi lặp lại tự nhủ.

 

Dù sao hắn cũng là phu quân của ta, ta phải đối xử tốt với hắn, không thể đánh nhau.

 

“Vì thế, ta thủ thỉ nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của hắn, cười mỉm gọi hắn.

 

“Phu quân trông rất giống một bằng hữu thuở ấu thơ của ta.”

 

Ánh mắt hắn lạnh lẽo như rắn phùng mang, vẻ mặt thản nhiên cười nói.

 

“Sao? Nàng nhìn phu quân mà ngẫm tới tình lang ư?”

 

A! Sao lại có thể có phu quân kỳ cục như vậy?

 

Ta thầm trợn mắt, nếu không phải bà đây thiếu tiền, thì đâu phải nhận lệnh gả cho kẻ xa lạ mặt dày này.

 

Ban đầu ta nhận nhiệm vụ thay thế tiểu thư gả vào nhà họ, nhìn tiểu thư mỉm cười giả tạo khi đưa dâu, ta thầm nghĩ hầu gia của họ Hoàng hoặc là có tật giật mình hoặc là dung mạo xấu xí như chuột chù.

 

Vậy nên tiểu thư mới không muốn gả, lão Thừa Tướng mới tìm người thế mạng cho cô con gái ngoan.

 

Nhưng nhìn người phu quân có đôi mắt như họa trước mặt, tim ta đập thình thịch, hắn đẹp tới nao lòng! Đúng là kiểu mặt trắng mà ta thích!

 

Dẫu có chút xấu tính, nhưng vì ta đã gả cho hắn, lại có vẻ ngoài ưng ý, nên ta không ngại nịnh nọt hắn một chút.

 

Ta uyển chuyển đứng dậy, trao cho hắn một ly trà, đôi mắt đượm tình nhìn hắn nói.

 

“Phu quân uống trà, giải rượu đi.”

 

Hắn nhướng mày đánh giá ta từ đầu đến chân, cũng không giơ tay nhận.

 

“Một thứ nữ như người đã dùng thủ đoạn gì mà gả vào đây? Tiểu thư nhà ngươi đâu?”

 

Rõ ràng là muốn làm khó dễ ta, ai biết hắn thích tiểu thư nhà đấy, bây giờ lại chỉ trích ta dùng mưu mô?! Ai mà lại tự nguyện gả cho ngươi chứ!

 

Nét mặt này, càng giống kẻ âm hiểm xảo trá kia!

 

Ta nhịn… nhịn không nổi nữa!

 

Ta túm lấy cổ áo hắn, chỉ vào mũi hắn mắng.

 

“Đừng có giả vờ với ta, có giá lắm phải không?! Khi ta còn lăn lộn ngoài giang hồ, ngươi còn chẳng biết chơi ở đâu đấy!”

 

Trên đầu hắn có khí đen, hắn giơ tay muốn phất tay ta ra, lực tay không mạnh, dường như đang thử sức ta.

 

“Người giang hồ? Tại hạ không biết tiểu thư khuê các học võ từ nơi nào?”

 

“Hừ. Hai người thê thiếp của Thừa Tướng đều đã khuất, tôn quý hay không là do một câu nói ư? Thừa Tướng phủ và hầu phủ vốn không hợp, ngươi mong chờ người tôn quý kia gả cho ngươi ư?”

 

Ta lạnh lùng nói.”

 

“Ta…”

 

Ánh mắt hắn né tránh, bất ngờ nhả lực, vẻ mặt nghiêm túc nói.

 

“Dám hỏi danh tính trên giang hồ của cô nương là…?”

 

“Ta chẳng muốn nói cho ngươi biết.”

 

4

 

Làm sao ta có thể nói cho hắn rằng ta là thứ nữ được gả thay tiểu thư nhà Thừa Tướng được.

 

Thực ra ta đã dắt em trai bỏ trốn từ khi mười tuổi?

 

Ta tự cho mình đã trải qua nhiều chuyện lớn, khởi đầu là thứ nữ không được sủng ái của Thừa Tướng phủ, quen với cuộc sống khúm núm, chịu đựng bị người khác ức hiếp.

 

Khi còn nhỏ, đích mẫu hung dữ, không cho nương ta qua cửa, bắt ta làm hạ nhân cho tiểu thư.

 

Tiểu thư dùng kim châm để xả giận lên người ta, ta phải cười xoa dịu và khen nàng làm tốt.

 

Đích mẫu chưa bao giờ cho ta sắc mặt tốt, ta vẫn phải biết ơn lòng từ bi của bà ta, khi dám nhận nuôi nữ nhi của ca kỹ này.

 

Cha ta, nay là Thừa Tướng cao cao tại thượng,

Hết Chương 1.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page