Cỏ cây đại chiến xác sống

Chương 9:

Chương trước

Chương sau

Dù thế nào đi nữa, tôi cũng phải dạy U U một thứ gì đó để có thể tự bảo vệ bản thân.

Tôi nhét một chậu xương rồng nhỏ vào trong ngực U U, lấy một cái cuốc và dao gấp từ trong cốp xe ra:

“Chọn một cái.”

U U không hề do dự buộc con dao vào quần, tay trái em cầm cây xương rồng, tay phải cầm chiếc cuốc hơi nặng với mình, em gật đầu với tôi:

“Em đã xong.”

Tuy nhiên, ngay khi chúng tôi chuẩn bị trèo qua cửa sổ bên hông phòng học để tiến vào khu dạy học, tôi đột nhiên cảm thấy có gì đó nên ngẩng đầu lên.

U U cũng nhìn lên, đôi mắt em ấy đột nhiên mở to.

Chỉ thấy mấy cậu nhóc trẻ tuổi đang đứng cạnh cửa sổ lớp học ở tầng 2.

Người dẫn đầu là một cậu bé đẹp trai đầy lo lắng, đang ra hiệu cho chúng tôi – chắc là muốn bảo chúng tôi nhanh rời đi.

“Chị, là Giang Triệt!”

U U vô cùng kích động nhưng em ấy vẫn nói nhỏ vào tai tôi.

Có lẽ để không bị xác sống chú ý nên Giang Triệt không phát ra bất kì thanh âm nào.

Nhưng khoảnh khắc cậu ấy xuất hiện bên cửa sổ, không khí xung quanh tựa như xuất hiện từng gợn sóng.

Đột nhiên, tất cả lũ xác sống đều đang bị hơi thở bạc hà che mắt đều quay đầu đi về phía chúng tôi.

Đặc biệt là hai con đứng gần chúng tôi nhất, bước đi của chúng lắc lư nhưng lại không chậm.

Chúng giương nanh múa vuốt lao về phía chúng tôi.

U U phản ứng rất nhanh, dùng cuốc đập mạnh xuống đầu hai con xác sống.

Tiếc là em ấy không đủ sức để hất đầu chúng xuống đất.

Em không hề do dự cuốc thêm một cái nữa.

Sắc mặt Giang Triệt đột nhiên tái nhợt, cậu ấy cắn chặt răng đẩy cửa sổ ra.

Cậu ấy đang muốn liều mạng nhảy xuống…

Tuy nhiên, ngay sau đó, tôi nhàn nhã ném chậu cây trong tay ra.

Một cơn gió nhẹ thổi qua, những chiếc lá mềm mại của chậu cây chạm vào má của con xác sống đầu tiên.

A!

Sau đó, một tiếng thét chói tai kinh thiên động địa phát ra từ ngọn lá non kia.

Trong phút chốc, cái cây nhỏ đó nở ra gấp mấy chục lần, đạt đến độ cao mười mét.

Nó múa may đám cành lá khổng lồ của mình, tiếng xé gió vang lên, nó đập nát tất cả xác sống xung quanh.

Sau đó, nó dường như càng trở nên hung bạo hơn, cành lá của nó quăng quật khắp nơi.

Cái cây đó tựa như một con quay khổng lồ, đống tay chân bị gãy của lũ xác sống rơi lả tả khắp mặt đất.

Vụ thảm sát đơn phương này chỉ kéo dài có mấy phút, khu vực xung quanh đã trở nên hoang tàn.

Đống máu sệt và thịt vụn của lũ xác sống bắn tung tóe khắp nơi, mà cái cây đã thu nhỏ lại đầy uất ức rút vào trong chậu hoa, bay ngược vào lòng bàn tay tôi.

Tôi thấp giọng an ủi nó:

“Được rồi được rồi, chị biết em xinh đẹp nhất. Không sao đâu, bọn chúng đều không thể nhìn thấy em nữa.”

U U vẫn đang cầm cuốc: “…”

Đám thiếu niên tầng trên cũng đờ cả mặt ra.

Một lúc sau bọn họ mới mở cửa sổ ra, phát ra âm thanh thô sơ nhất:

“Vãi… vãi cả nồi…”

“Giang Triệt, anh không sao chứ?”

U U đột nhiên tỉnh lại, hướng lầu trên hô.

Các thiếu niên trên lầu cũng đã bình tĩnh lại.

Bọn họ nhìn nhau rồi từ tầng hai đi xuống.

“U U.”

Dường như tất cả bọn họ đều biết U U, chỉ là ánh mắt khi nhìn tôi có hơi né tránh.

“Đây, đây là người chị mà em nói qua điện thoại à?”

U U: “Đúng vậy.”

Hết Chương 9:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page