Chương 2:
08/06/2024
Chương 16:
08/06/2024
Chương 15 :
08/06/2024
Chương 14 :
08/06/2024
Chương 13:
08/06/2024
Chương 12 :
08/06/2024
Chương 11 :
08/06/2024
Chương 10:
08/06/2024
Chương 8:
08/06/2024
Chương 7:
08/06/2024
Chương 6:
08/06/2024
Chương 5:
08/06/2024
Chương 4
08/06/2024
Chương 3:
08/06/2024
Chương 1:
08/06/2024
Chương 9:
08/06/2024
Chương 25:
09/06/2024
Chương 24:
09/06/2024
Chương 23:
09/06/2024
Chương 22:
09/06/2024
Chương 20:
09/06/2024
Chương 21:
09/06/2024
Chương 19:
09/06/2024
Chương 18:
09/06/2024
Chương 17:
09/06/2024
Thấy tôi không nói gì, trong mắt cô ả cầm đầu hiện lên chút đắc chí:
“Nghe nói sau khi được đưa về từ nông thôn, ngày nào cô cũng đi làm vườn, mà đúng lúc nhà bọn tôi cũng có hoa tượng, có khi còn có thể trao đổi kinh nghiệm với cô Diệp đây ấy chứ…”
Nghe vậy, tôi mới ngẩng đầu nhìn cô ta.
“Đổng Khinh!”
Nhưng lúc này U U vốn luôn dịu dàng đáng yêu lại đổi sắc mặt, em ấy xông lên đứng chắn trước người tôi, nói với vẻ đầy thù địch:
“Cách xa chị gái tôi chút!”
“Diệp U U, cô vẫn luôn dối trá như thế nhỉ?”
Đổng Khinh khẽ hừ một tiếng:
“Một con nhỏ nhà quê từ nông thôn lên, cô coi cô ta làm chị thật à?”
U U tức đỏ cả mắt:
“Cô hơi quá đáng rồi đó, tôi không cho phép cô nói chị tôi như thế…”
Em ấy vốn không biết cãi nhau, dù có nói lời hung dữ nhưng uy lực cũng chỉ như học sinh tiểu học khóc bù lu bù loa mà thôi.
Tôi vỗ về tay U U tỏ vẻ an ủi, rồi bình tĩnh nói:
“Cô Đổng ạ, mọi người đều bình đẳng.”
“Bình đẳng?”
Đổng Khinh ngạc nhiên vài giây, rồi lập tức trào phúng:
“Cho dù cô có dựa vào huyết thống có thể tạm coi là ngồi ngang hàng với chúng tôi đi chăng nữa, chẳng lẽ cô tưởng mình còn hơn…”
Đùng!
Bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng nổ to, nếu lắng nghe kỹ thì có thể nghe được tiếng gặm nuốt rất nhỏ khiến người ta sợ hãi đang chậm rãi vang lên.
Thi thoảng lại có tiếng vỡ vụn giòn tan, hệt như tổ chức xương của cơ thể người đang bị vặn bẻ vậy.
Nhưng tiếc là không ai nghe thấy.
Mọi người trong dạ tiệc đều hoảng sợ, kinh hãi nhìn về nơi phát ra tiếng nổ.
Còn tôi thì lạnh nhạt nhìn Đổng Khinh đang hoảng sợ tới tái mặt:
“Có lẽ cô Đổng đây hiểu nhầm một chuyện rồi. Cái ngang hàng mà tôi nói là thành lập ở mặt khi sinh mạng bị uy hiếp… Loại này là tình huống đầy nguy hiểm mà có lẽ cả khi cô chết cũng không ai biết cô là ai.”
“Cô nói vớ vẩn gì vậy…”
Đổng Khinh kinh hãi, một cảm giác hoảng sợ không rõ từ đâu bao quanh cô ta, làm cô ta lùi ra sau hai bước:
“Đồ thần kinh!”
“Chị ơi!”
U U trông cũng có vẻ không mấy thoải mái, con bé ôm ngực, lo sợ bất an nhìn tôi.
“Không sao đâu.”
Tôi nhìn mây mù càng lúc càng dày đặc bên ngoài:
“Có lẽ sắp thay đổi thời tiết rồi, để khách khứa về thôi.”
Tiếng nổ đột ngột kia đã thổi bay sự hào hứng của mọi người.
Tuy rằng quản gia đã thông báo đây là tiếng máy bơm nước ở sân sau đột nhiên hỏng, nhưng dự cảm về nguy hiểm của con người khiến cho những vị khách đó không ở lại thêm.
Nhìn người cuối cùng vội vã rời đi, tôi thoáng nghĩ.
Nếu tôi nhớ không nhầm, cạnh bức tường thấp nhất của trang viên kề bên máy bơm nước là cỏ bắt ruồi mà tôi gieo trồng.
… Chẳng lẽ có con xác sống nào xui xẻo đến vậy ư?
Hôm sau, tôi bị tiếng thét của người nhà đánh thức.
“Bên ngoài, bên ngoài…”
Người mẹ luôn dịu dàng thân thiết của tôi ngã ngồi dưới đất, mặt mày tái nhợt, được tôi dìu lên thì bà ôm chặt lấy tôi:
“Trăn Trăn, có chuyện gì vậy?”
Lúc này toàn bộ tòa trang viên đều bị phủ kín bởi một loại sương mù kỳ quái.
You cannot copy content of this page
Bình luận