Chương 2:
08/06/2024
Chương 16:
08/06/2024
Chương 15 :
08/06/2024
Chương 14 :
08/06/2024
Chương 13:
08/06/2024
Chương 12 :
08/06/2024
Chương 11 :
08/06/2024
Chương 10:
08/06/2024
Chương 8:
08/06/2024
Chương 7:
08/06/2024
Chương 6:
08/06/2024
Chương 5:
08/06/2024
Chương 4
08/06/2024
Chương 3:
08/06/2024
Chương 1:
08/06/2024
Chương 9:
08/06/2024
Chương 25:
09/06/2024
Chương 24:
09/06/2024
Chương 23:
09/06/2024
Chương 22:
09/06/2024
Chương 20:
09/06/2024
Chương 21:
09/06/2024
Chương 19:
09/06/2024
Chương 18:
09/06/2024
Chương 17:
09/06/2024
Tôi không kìm được nghĩ:
Du lịch thì chắc chắn là không rồi, không biết Giang Triệt này có chịu du lịch xanh một ngày ở vườn rau không nhỉ?
Tôi cũng từng nghĩ xem có nên kể giấc mộng ly kỳ này cho người khác không.
Nhưng tiếc là khi tôi bóng gió hỏi U U có tin là sẽ có tận thế không, thì cô nhóc ngốc này lại hăng hái thảo luận về phim “Train To Busan” (Chuyến tàu sinh tử) với tôi.
Mà khi tôi định nói chuyện này với ba mẹ, tuy bọn họ gật đầu nói là sẽ chú ý, nhưng trong mắt lại tỏ ra lo lắng.
Sau đó họ sẽ nói luôn với quản gia:
“Dạo này Trăn Trăn cứ mơ thấy ác mộng mãi, có phải đã xảy ra chuyện gì không?”
Tôi: “…”
Thôi, tôi cũng lường trước là sẽ chẳng có mấy ai tin mấy chuyện siêu nhiên này.
Tôi không biết tận thế sẽ bùng phát lúc nào, nên khi người nhà dè dặt hỏi tôi có làm dạ tiệc chào mừng để chính thức công bố thân phận của tôi hay không, tôi hơi khựng lại.
Chuyện này cũng từng xảy ra trong mộng.
Nếu nhớ không nhầm thì đúng một ngày trước khi tận thế bùng phát.
Tôi nhìn đám hạt giống đang nảy mầm trong vườn hoa, rồi đồng ý:
“Vâng.”
Tiện thể gửi một tin nhắn đi:
“Mấy ngày tới nếu anh có vào thành phố thì nhớ mang theo đất cho em nhé.”
Một lúc lâu sau, bên kia nhắn lại “đã nhận”, còn chu đáo đính kèm ảnh chụp đất của tôi.
Tôi: “… Sư huynh, anh làm gì với chúng rồi?”
Tại sao trước khi tôi đi, mảnh đất này còn dạt dào sức sống, tôi đi rồi, những thực vật này đều như kiểu “không muốn sống nữa”?
Sư huynh vẫn kiệm lời như trước:
“Rèn luyện.”
Tôi: “…”
Ngày dạ tiệc tới.
Tôi mặc chiếc váy cao cấp mà người nhà đặt may riêng, vì không quen nên tôi nhíu mày nhìn đôi giày cao gót màu hồng nhạt điểm xuyết đầy đá quý dưới chân.
“Chị ơi!”
Đương lúc tôi định đổi giày đi, U U vui vẻ chạy tới, ôm lấy cánh tay tôi làm nũng:
“Em tự mình chọn giày cho chị đó, đẹp không?”
Tôi gắng gượng nuốt những lời đang định thốt lên, nói dối mặt không đổi sắc:
“Đẹp.”
Thôi, em gái thích mà.
Ba mẹ và U U trông có vẻ rất vui, thấy ai là lại giới thiệu tôi một lần.
Mà tôi thì buồn chán ngồi một bên nhìn sương mù dần trở nên dày đặc bên ngoài cửa sổ.
Gió nổi lên.
Tôi nhận ra những tiếng xì xào nho nhỏ kia.
Đang định nghe cho kỹ thì thấy có mấy người đột nhiên tới đứng trước mặt mình.
“Đây là cô cả nhà họ Diệp à?”
Một cô gái có vẻ mặt kiêu ngạo nhìn tôi với ánh mắt đầy hàm xúc:
“Đúng là nghe danh không bằng gặp mặt.”
Dứt lời, cô ta và đám bạn đứng bên đều cười vang.
Mấy khuôn mặt này trông có vẻ quen mắt.
Tôi suy nghĩ, phụ nữ trong hậu cung của nam chính rất đông đúc, hình như bọn họ chính là thành viên trong đó.
Mối quan hệ của bọn họ với U U không hề tốt đẹp.
Sau khi ôm chân nam chính, bọn họ đồng lõa với nam chính giết người.
Bọn họ luôn nhằm vào U U, thậm chí nghĩ ra rất nhiều chiêu trò ác độc hòng đẩy U U vào chỗ chết.
Có lẽ trước tận thế thì bọn họ không như vậy, nhưng khi tận thế kéo tới phá hủy tâm trí con người, cũng bóp méo đạo đức của bọn họ…
Tôi thậm chí còn chẳng buồn đáp lời.
You cannot copy content of this page
Bình luận