Chương 2:
08/06/2024
Chương 16:
08/06/2024
Chương 15 :
08/06/2024
Chương 14 :
08/06/2024
Chương 13:
08/06/2024
Chương 12 :
08/06/2024
Chương 11 :
08/06/2024
Chương 10:
08/06/2024
Chương 8:
08/06/2024
Chương 7:
08/06/2024
Chương 6:
08/06/2024
Chương 5:
08/06/2024
Chương 4
08/06/2024
Chương 3:
08/06/2024
Chương 1:
08/06/2024
Chương 9:
08/06/2024
Chương 25:
09/06/2024
Chương 24:
09/06/2024
Chương 23:
09/06/2024
Chương 22:
09/06/2024
Chương 20:
09/06/2024
Chương 21:
09/06/2024
Chương 19:
09/06/2024
Chương 18:
09/06/2024
Chương 17:
09/06/2024
Trong cuộc giằng co kéo dài này, một loại huyết thanh chống virus xác sống cũng đã được phát triển thành công và hiện đang trong giai đoạn thử nghiệm lâm sàng thứ 5.
Lần này, chúng tôi nhận nhiệm vụ giải cứu đến một tỉnh khác.
Bởi vì phải đi làm nhiệm vụ nên U U đi ngủ từ rất sớm, còn tôi lại theo ánh trăng từ từ tản bộ ra vườn hoa.
Tôi nhìn thấy bóng lưng của sư huynh.
Anh vẫn đứng trước bụi hoa hồng kia, mải mê đến mức không nhận ra tôi đang đến gần.
“Sư huynh?”
Anh quay đầu lại, vẻ mặt hiện rõ sự hoảng loạn trong giây lát, nháy mắt đã đánh vỡ lớp mặt nạ lạnh lùng trên khuôn mặt xinh đẹp kia.
“Anh thích hoa hồng lắm à?” Tôi hỏi.
“Không.” Anh nói “Anh chỉ…”
“Sư huynh, tuy hoa hồng là biểu tượng của tình yêu.” Tôi dường như hiểu ra cái gì đó, có chút bất lực: “Nhưng cái này là em tặng cho U U. Không liên quan gì đến tình yêu cả.”
Anh sửng sốt, sau đó đôi tai vốn trắng mịn của anh đỏ bừng, nhưng mặt anh trông như đã được trút gánh nặng: “Tặng cho… U U?”
“Nếu anh thích, em cũng có thể tặng hoa cho anh, nhưng không phải hoa hồng.” Tôi phất giọt sương trên đóa hồng đi “Hoa oải hương có được không? Nhưng trước đây em chưa từng trồng nó, hoa đó cũng không thích hợp trồng ở đây. Không biết trồng lên có đẹp không nữa…”
Có thể thấy rõ sư huynh đang phải cân nhắc rất căng thẳng.
Cuối cùng, anh chịu thua và nhẹ nhàng hỏi tôi: “Hoa oải hương nghĩa là gì?”
Tôi đút hai tay vào túi, ngẩng đầu nhìn anh: “Làm bạn.”
……
Trong tiếng dặn dò lưu luyến không rời của cha mẹ, chúng tôi đã trang bị đầy đủ vũ khí và lên đường thực hiện sứ mệnh cùng với mảnh ruộng dưới chân mình.
“A?” U U sảng khoái đột nhiên nhận ra điều gì đó, “Đội trưởng Quý, đêm qua anh ngủ không ngon à?”
Nghe vậy, mọi người quay đầu lại nhìn quầng thâm dưới mắt Quý Lâm Trạch.
Sư huynh: “…”
Lúc này, cây xấu hổ đột nhiên phát ra một tiếng “A” nhẹ nhàng rồi cuộn tròn thành một quả bóng.
“Tiểu Hàm nói đêm qua nó nhìn thấy một thứ không nên thấy.” Ở bên nhau lâu, nên Giang Triệt cũng có thể hiểu được ý thực vật đang muốn nói, mặt cậu ấy không đổi sắc: “Nên nó thẹn thùng.”
Tôi: “……”
Sư huynh: “…”
Giây tiếp theo, tiếng cười không thể kiềm chế đã tràn ngập thùng xe.
“Chị à, Tiểu Hàm chỉ là mộng du mà thôi.” U U cười nói: “Giống như em vậy, đúng không?”
Tôi bất lực, gõ nhẹ lên trán em ấy.
Trời đã sáng, mây và sương mù đã tan.
Chiếc xe được trang trí cây xanh đầy sức sống lao về nơi xa sáng ngời, mang theo niềm hy vọng và tiếng cười…
“Thế giới sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.”
Tôi nói.
You cannot copy content of this page
Bình luận