Cỏ cây đại chiến xác sống

Chương 24:

Chương trước

Chương sau

Những âm thanh vang lên từ dưới đất từ xa tới gần, mặt đất nhấp nhô, những gốc cây to lớn trồi lên khỏi mặt đất.

Chúng thân thiết vẫy cành lá với tôi đầy vui vẻ, trên một vài phiến lá gai nhọn của chúng vẫn còn chút tàn dư chân tay bị cụt của xác sống.

Có vài cái lá còn bị nhuộm thành màu đỏ tươi, sau khi được đài sen đầy trách nhiệm rửa sạch đã về lại màu xanh lá tươi mát.

Đây là thửa ruộng mà tôi trồng, chúng lặn lội đường xa để đến đây.

Từng gốc cây một lần lượt mọc lên, chiếm trọn toàn bộ khu Hương Tạ Đế Uyển cũng như toàn bộ các con phố trong khu vực này, biến vùng đất thành một biển xanh mơn mởn.

Mà đám dị nhân của Nghịch Thế bị nhóm thực vật đầy ác ý vây quanh vô cùng thảng thốt. Bọn chúng bỏ chạy tứ tán nhưng lại bị dây leo của dưa hấu trói chặt, nhục nhã ngã đập mặt xuống đất.

Người phụ nữ cao muốn tấn công tôi, nhưng tay cô ta còn chưa kịp chạm đến cổ tôi đã bị U U nhảy xuống, chỉ với một cuốc, em ấy đã đánh cho cô ta hôn mê.

“Chậc.” U U nhăn mặt, “Chỉ thế thôi à?”

Có cây Quyển Bách làm đối tác, vũ lực của U U phát triển theo từng ngày, bây giờ em ấy có thể xem như là một nữ chiến binh ấy chứ.

Mạc Quân không cam lòng nhìn tôi, sau đó quay người bỏ chạy… Vẫn cùng một chiêu lần trước.

Nhưng tôi không ngăn cản, tôi chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào hắn mãi đến khi một con dao găm kề sát vào cổ đối phương.

Bóng dáng thiếu niên như quỷ mị ngăn hắn lại, khuôn mặt lạnh lùng không chút biểu tình, đôi mắt đen nhánh nhìn vào tôi: “Sư muội.”

Tốc độ của anh vô cùng nhanh, đến mức khuôn mặt của Mạc Quân cứng đờ, hắn kinh hãi nhìn Quý Lâm Trạch.

“Xử lý mấy con xác sống đó chắc vất vả lắm nhỉ sư huynh?” Tôi mỉm cười: “May là đã giải quyết hết rồi.”

Sư huynh rũ mắt, đánh Mạc Quân bất tỉnh, anh cẩn thận trói hắn lại rồi bước đến gần tôi: “Em có bị thương không?”

“Không,” Tôi lắc đầu hỏi anh, “Còn anh thì sao?”

Anh do dự một lát: “Anh có bị thương lúc đi bắt tiến sĩ.” Một lát sau anh lại nói tiếp: “Nhưng anh đã được cây của em chữa trị rồi.”

Lâu lắm rồi mới có người có thể khiến sư huynh bị thương, tôi có chút kinh ngạc: “Sư huynh bị thương ở đâu, có đau không?”

Anh lắc đầu: “Không đau.”

Sau đó anh nhìn tôi, nở một nụ cười nhẹ. Đôi mắt đen của anh như đang phát sáng lấp lánh dưới cảm xúc chói mắt đó.

Mây đen trên bầu trời đã tản đi, ánh mặt trời lại lần nữa chiếu sáng.

Đây là một chiến thắng đã nằm trong dự kiến nhưng mọi người vẫn cảm thấy vui mừng.

U U hoan hô kêu lên: “Chị ơi, chúng ta thắng rồi!”

Nói xong, em ấy ôm tôi rồi ôm Giang Triệt bên cạnh, vui sướng nhảy nhót không ngừng.

Tai Giang Triệt nhanh chóng đỏ lên, tay cậu ấy giơ lên ​​không trung, hồi lâu không đặt xuống, cuối cùng lại nhẹ nhàng đặt lên vai U U.

Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm: “Ừ, chúng ta thắng rồi.”

Đó là một ngày tháng mười với không khí cuối thu trong lành.

Dưới sự dẫn dắt của sư huynh, lấy sư huynh làm đội trưởng, tôi, U U, Giang Triệt và Tăng Hi thành lập một đội dị nhân của trung ương, chúng tôi thường xuyên ra ngoài thực hiện nhiệm vụ.

Đến nay, chúng tôi đã phối hợp với trung ương hoàn thành nhiều nhiệm vụ tại hiện trường và được tặng thưởng Huân chương Danh dự.

Hết Chương 24:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page