Chương 2:
08/06/2024
Chương 16:
08/06/2024
Chương 15 :
08/06/2024
Chương 14 :
08/06/2024
Chương 13:
08/06/2024
Chương 12 :
08/06/2024
Chương 11 :
08/06/2024
Chương 10:
08/06/2024
Chương 8:
08/06/2024
Chương 7:
08/06/2024
Chương 6:
08/06/2024
Chương 5:
08/06/2024
Chương 4
08/06/2024
Chương 3:
08/06/2024
Chương 1:
08/06/2024
Chương 9:
08/06/2024
Chương 25:
09/06/2024
Chương 24:
09/06/2024
Chương 23:
09/06/2024
Chương 22:
09/06/2024
Chương 20:
09/06/2024
Chương 21:
09/06/2024
Chương 19:
09/06/2024
Chương 18:
09/06/2024
Chương 17:
09/06/2024
Trong lúc nhất thời, giữa trời và đất chỉ có tiếng khóc thét và tiếng hét chói tai.
Ngọn lửa rõ ràng là không thể dập tắt lại dần dần yếu đi, lộ ra toàn cảnh nhà họ Diệp – ngoại trừ một tầng thảm thực vật hơi đen, còn lại không hề hấn gì.
Trong khoảnh khắc ngọn lửa ập đến, cây Thường Xuân đã bao bọc bốn phía nhà họ Diệp như một quả bóng.
Tôi xoa xoa đài sen đang cúi đầu tranh công khoe dập tắt lửa, bình tĩnh nói: “Phế vật chính là phế vật.”
Không phải cây nào cũng sợ lửa. Có những cây như cây Thường Xuân thậm chí còn có thể dùng để dập lửa.
Hơn nữa, những thứ như xăng cũng có thể bị hòa tan bởi một số hóa chất đặc biệt – Giang Triệt là một sinh viên thi hóa học đạt giải nhất toàn quốc đã có chuẩn bị từ lâu.
Sao bọn họ có thể nghĩ kế hoạch của mình là hoàn hảo nhỉ?
Tôi nói có chút giễu cợt: “Mấy người đã dùng hết thủ đoạn rồi à?”
Bùm!
Tôi còn chưa nói hết lời, đám cây vừa rồi đang giả vờ đáng thương run rẩy trong vườn bỗng trở nên đầy sức sống. Chúng đứng thẳng dậy, lần lượt lộ ra hình thái mạnh mẽ nhất, biến nhà họ Diệp thành một biển xanh lá.
Sau đó, chúng nhe răng nanh và điên cuồng tấn công nhóm dị nhân kia.
Đặc biệt là cây xấu hổ, nó vừa ăn vạ vừa thét chói tai, đánh người lại còn đang khóc thút thít.
Đám Quyển Bách cũng vô cùng dũng cảm, vung nắm đấm lao tới, tên đàn ông cơ bắp bị đánh đến mức chật vật bất kham, chạy khắp nơi.
Giang Triệt bận rộn chữa trị những cây bị thương. Cây Tử Trúc dẫn đầu một đám thảo dược phát tán thuốc, đầy hăng hái khí phách.
Cây Bích Ngọc không có chút lực tấn công đặt U U lên trên cành, để em ấy có thể quan sát chiến trường rõ nhất. Hoa hồng bên cạnh rung rinh cánh hoa, như đang vỗ tay.
U U hào hứng vừa cổ vũ những củ khoai tây đã tiến hóa thành mìn ném trúng đám kia, em ấy cũng hò hét cổ vũ cho cây xấu hổ lại vừa khen ngợi độ chính xác của cây Đậu Hà Lan.
“Diệp Kỳ Trăn…” Mạc Quân cả người chật vật cố gắng sống sót sau cuộc tấn công của ớt lửa, mặt hắn trầm xuống, “Tôi thừa nhận rằng tôi đã đánh giá thấp cô, nhưng sự chuẩn bị của chúng tôi còn hơn thế nữa.. .”
Hắn bóp nát một quả cầu màu đỏ chứa đầy chất dịch không rõ thành phần, nở nụ cười nham hiểm: “Thuốc này là tiến sĩ đã đưa tôi. Ở đây có tổng cộng 10.000 con xác sống, cô nghĩ cô có thể đối phó được với chúng không?”
Nói xong, hắn chờ xem vẻ mặt ngạc nhiên và sợ hãi của tôi.
Nhưng làm hắn thất vọng rồi.
“Dùng nhiều đánh ít?” Tôi cười nhếch môi, “Kế hoạch không tệ.”
“Nhưng sao biết ai nhiều ai ít?”
Một giây, hai giây, ba giây… một phút trôi qua.
Không một con xác sống nào đến đây, ngay cả âm thanh của xác sống cũng không xuất hiện.
Những con phố tôi đã dọn dẹp vẫn yên tĩnh. Vẻ mặt của Mạc Quân từ chắc chắn, phấn khích lại chuyển sang bất an, rồi hoảng sợ.
Tôi tựa như đang được thưởng thức một tuồng diễn đổi mặt, dù bận vẫn ung dung nói: “Anh còn chiêu nào dự phòng nữa không?”
Sắc mặt Mạc Quân lại thay đổi, cuối cùng cũng bình tĩnh lại: “Cô đã làm gì?”
“Giống như anh,” tôi bình tĩnh nói, “Dùng nhiều đánh ít.”
Nói xong tôi dậm nhẹ xuống đất.
Rầm rầm…
Rầm rầm——
You cannot copy content of this page
Bình luận