Cỏ cây đại chiến xác sống

Chương 20:

Chương trước

Chương sau

Tôi đã biết từ lâu rằng sư huynh đang làm việc cho bộ phận đặc biệt của quốc gia. Nếu tôi báo cáo một tin quan trọng như vậy, việc nhà họ Diệp được thêm vào danh sách nhiệm vụ của anh ấy cũng không có gì đáng ngạc nhiên.

“Sư huynh hình như muốn hỏi gì đó.” Tôi dẫn anh đến phòng dành cho khách trong nhà, và tôi hỏi một câu xuất phát từ tò mò.

Bước chân của người thanh niên dừng lại. Anh chậm chạp hỏi tôi: “Em phát hiện anh tới đây nên mới đi xuống sao?”

Tôi tự nghĩ, có lẽ vậy.

Có lẽ vì tôi cảm thấy anh đang đến nên mới mơ thấy sư phụ.

“Nếu em không xuống thì sư huynh định làm gì?”

“…Anh còn tưởng rằng em sẽ không phát hiện.” Anh cụp mắt xuống, khuôn mặt thanh tú lạnh lùng có chút bối rối, “Anh còn định trèo tường rời đi.”

“Anh cũng không định nói cho em biết sao nửa đêm lại trèo tường à?” Tôi có chút không hiểu, “Chỉ để ngắm hoa hồng sao?”

Tôi chưa bao giờ trồng hoa như thế này nên sư huynh tò mò là chuyện bình thường… nhưng cũng không đến mức phải trèo tường vào giữa đêm để ngắm.

“…” Sư huynh im lặng.

Anh có vẻ không chắc chắn lắm: “Ừ… Đúng rồi.”

“Lần sau anh có thể báo trước cho em.” Tôi nói, “Hoặc gửi tin nhắn cũng được.”

“Em đang ngủ.” Anh dừng lại, “Anh không muốn đánh thức em.”

Tạch.

Ánh đèn trước mặt tôi chợt sáng lên.

Tôi và sư huynh đồng thời ngước lên và nhìn thấy U U đang ngơ ngác cầm một ly sữa.

“Chị… chị?” Biểu cảm của U U từ khiếp sợ chuyển sang bừng tỉnh. Con bé cứng nhắc xoay người rời đi, “Em mộng du, em không nhìn thấy gì cả.”

 Tôi: “……”

Mặc dù cuối cùng đã giải thích rõ ràng nhưng U U vẫn nhìn tôi với vẻ mặt kỳ lạ.

Sư huynh tên là Quý Lâm Trạch, anh chỉ gặp mọi người trong nhà một lần rồi lại biến mất, buổi tối mới quay về.

Tôi thấy nhiều đã quen nên không ngạc nhiên: “Anh ấy có một nhiệm vụ.”

Nếu tôi đoán không lầm thì sư huynh đang đi lấy danh sách trong tay “Nghịch Thế.”

Những người trong danh sách cần được giải cứu, bọn họ đã thu thập máu của Giang Triệt, nhưng số lượng còn lâu mới đủ.

Cha mẹ tôi thường xuyên nhìn tôi, họ muốn nói điều gì đó rồi lại thôi. Điều này khiến tôi hơi khó hiểu, nhưng khi tôi hỏi về chuyện đó thì cả hai đều lắc đầu và nói không có gì.

Ngày thứ bảy sau khi trở về nhà, U U lại ngất xỉu.

Sau khi tỉnh dậy, em ấy nắm lấy tay áo tôi, khàn khàn nói: “Lửa…”

Dị năng thông suốt không có nghĩa là toàn năng, ngoại trừ lần bùng nổ dị năng trước đó, những gì U U nhìn thấy cơ bản chỉ là những mảnh vỡ rời rạc.

Lửa?

“Chị hiểu rồi.” Suy nghĩ một lát, tôi xoa đầu U U, “Em cứ yên tâm.”

Lần trước bọn họ có thể làm bị thương lá Quan Âm là vì lúc ra ngoài tôi không chuẩn bị kỹ càng.

Lần này tôi tác chiến tại sân nhà, Mạc Quân lấy gì mà so được với tôi đây?

Hồ cá Koi trong sân đã trồng cây thủy sinh, lá sen chạm trời, trong xanh vô tận.

Toàn bộ Hương Tạ Đế Uyển bây giờ không còn chút dấu vết nào của xác sống. Chúng bị từng tầng từng lớp bảo vệ ăn mòn, cuối cùng biến thành một vũng máu dưới gốc những cây xanh này, chỉ còn lẻ tẻ vài con xác sống lảng vảng ngoài cửa, không dám tiếp cận.

Hết Chương 20:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page