Chương 2:
08/06/2024
Chương 16:
08/06/2024
Chương 15 :
08/06/2024
Chương 14 :
08/06/2024
Chương 13:
08/06/2024
Chương 12 :
08/06/2024
Chương 11 :
08/06/2024
Chương 10:
08/06/2024
Chương 8:
08/06/2024
Chương 7:
08/06/2024
Chương 6:
08/06/2024
Chương 5:
08/06/2024
Chương 4
08/06/2024
Chương 3:
08/06/2024
Chương 1:
08/06/2024
Chương 9:
08/06/2024
Chương 25:
09/06/2024
Chương 24:
09/06/2024
Chương 23:
09/06/2024
Chương 22:
09/06/2024
Chương 20:
09/06/2024
Chương 21:
09/06/2024
Chương 19:
09/06/2024
Chương 18:
09/06/2024
Chương 17:
09/06/2024
Trong mắt Mạc Quân lóe lên tia lạnh lùng. Lúc hắn chuẩn bị ra tay thì phát hiện mình đã tê dại, không thể động đậy.
“Tôi quên nhắc cậu à?” Tôi lạnh lùng nói: “Nước lá Quan Âm có độc, miệng cậu mở to thế nên chúng nó chảy hết vào trong rồi.”
Mạc Quân nghiến răng nghiến lợi yên lặng lại, cô gái nhợt nhạt dường như đã lấy lại tinh thần, cảm kích nói với tôi: “Cảm ơn.”
Một cành Ngọc Bích màu tím đột nhiên vươn ra khỏi cổ tay tôi, những quả màu tím trong suốt thay phiên nhau rơi xuống. Chúng như mọc thêm mắt, rơi chính xác vào miệng vết thương của lá Quán Âm và các sinh viên. Từng đợt ánh sáng lấp lánh phát ra.
Gần như ngay lập tức, lá Quan Âm bắt đầu vui vẻ run rẩy, sắc mặt các sinh viên cũng dễ chịu hơn rất nhiều.
“… Chị Kỳ Trăn, hóa ra chị còn biết chữa trị,” Giang Triệt cười khổ, “Nhìn là thấy hiệu quả tốt hơn dị năng của em nhiều.”
“Ngọc Bích Tím chỉ có thể giải độc mà thôi.” Tôi lắc đầu, “Không tính là chữa bệnh.”
Tôi không mang theo nhiều chậu cây, cũng có ít cây tấn công, đa số là cây dạng hỗ trợ…
Rầm!
Mạc Quân đang bị giam tại chỗ đột nhiên chật vật lăn lộn trên mặt đất. Hắn thoát khỏi sự khống chế của chất độc, hít mạnh từng hơi. Vẻ mặt hắn có phần tàn nhẫn, nhìn sang một nam một nữ đang đối đầu với chúng tôi: “Đi!”
Nói xong hắn không nhìn vào U U, quay người trốn qua cửa sổ.
Giữa cây cối có giao tiếp riêng với nhau. Cây Ngọc Bích gần như ngay lập tức muốn bắt kẻ xấu đã làm tổn thương cây Quan Âm nhưng bị tôi ngăn lại.
Cây Ngọc Bích là một loại thực vật cùng họ với sen đá. Loài này nhìn chung tính tình ôn hòa, không quá hung hãn. Nếu đòn tấn công của Mạc Quân có thể làm tổn thương Quan Âm với sức phòng thủ cực cao thì tất nhiên cũng có thể tổn thương nó. Tôi không muốn nó rơi vào tình huống nguy hiểm.
Thực ra tôi có cả ngàn cách để giữ hắn lại nhưng tôi vẫn để hắn chạy.
Bởi vì tôi mơ hồ có cảm giác có điều gì đó không ổn với cái gọi là tổ chức “Nghịch Thế” của hắn.
“Tôi tên Tăng Hi, tạm thời tôi là người dẫn đầu ở đây,” Cô gái nhợt nhạt tự giới thiệu, “Cảm ơn mọi người.”
Nói xong, cô ấy nhìn các cây của tôi bằng ánh mắt kỳ lạ: “Không ngờ lại có dị nhân mạnh như vậy.”
“Đại ca” Cậu bé được tôi cứu nói, “Chị thật lợi hại, có thể điều khiển được một loại thực vật mạnh như vậy. Nói thật, mới nãy em đã nghĩ đến việc viết di chúc của mình như thế nào…”
“Trời ạ!” Một nam sinh khác dập tắt một quả cầu lửa không lớn hơn quả trứng cút trong tay là bao, trong giọng nói của cậu mang theo một chút buồn bã và tức giận, “Vì sao đều có dị năng mà chênh lệch giữa người với người lại lớn như vậy?”
Các sinh viên rõ ràng đã lấy lại tinh thần, chỉ có U U là tỏ ra lo lắng: “Chị ơi, Mạc Quân đã trốn thoát như vậy…”
“Hắn sẽ quay lại.” Tôi nói một cách chắn chắn.
Hơn nữa, khi hắn xuất hiện lần nữa, hắn sẽ không đi một mình.
Tiếp theo, qua lời kể của các sinh viên, tôi hiểu được khái quát về tình huống hiện tại.
Tăng Hi là nghiên cứu sinh tại trường Kỹ Thuật Sinh Học trực thuộc Đại học Bắc Kinh. Trước khi mạt thế bùng nổ, bọn họ đang tiến hành nghiên cứu và thảo luận về một chủ đề.
“Bọn tôi vốn định rời đi.” Tăng Hi nói, “Nhưng… có chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.”
You cannot copy content of this page
Bình luận