Có Bầu Với Sếp Rồi Bỏ Trốn

Chương 2:

Chương trước

Chương sau

Bởi vì tôi chưa bao giờ thấy anh ấy tỏ ra biểu cảm như vậy, ngay cả vào đêm hôm đó cũng không.

Điều khiến tôi càng bất ngờ hơn nữa là anh ấy chưa bao giờ gọi tôi là “vợ”, mà bây giờ lại gọi.

Tôi như một con rối ngoan ngoãn biết nghe lời, được anh ấy dẫn ra khỏi phòng khám, rời bệnh viện.

Anh không đưa tôi trở về biệt thự cũ, và đây là lần đầu tiên tôi bước vào nhà của anh.

Một không gian đơn điệu với tông màu đen, trắng và xám, cứng nhắc y như chính bản thân anh vậy.

“Hôm nay đã khá muộn rồi, em tạm thời ngủ đây một đêm, ngày mai anh sẽ đưa em về.”

Hiện tại đã là 9 giờ tối, nếu còn phải lái xe một quãng xa thì đúng là rất muộn.

 

Trong lúc Hứa Văn Châu bận rộn trong bếp, tôi lấy điện thoại ra để thông báo với mẹ Hứa.

Đầu tiên mẹ Hứa hỏi về tình hình khám của tôi, sau đó là kể những chuyện vụn vặn trong ngày.

Chỉ khi sắp kết thúc cuộc gọi, mẹ Hứa đột ngột thay đổi chủ đề, bắt đầu phàn nàn về Hứa Văn Châu: 

“…Cuối cùng thì thằng bé cũng bắt đầu nhận ra rồi.”

“Dạ?”

Mẹ Hứa cười khẽ, sau đó mới nói: 

“Không có gì, con dâu cứ an tâm ở lại nhé.”

“Ăn cơm thôi.”

“Vâng.”

Cúp điện thoại xong, nhìn chiếc bàn đầy thức ăn và miếng bò béo ngậy đang xì xèo, tôi cảm thấy bụng mình trào lên một cảm giác khó chịu.

Tôi có thể trạng đặc biệt, trong ba tháng qua vẫn bị ốm nghén, bây giờ nhìn thấy đồ ăn nặng mùi là không chịu nổi.

Nhà bếp ở biệt thự cũ có đầu bếp do mẹ Hứa đặc biệt tuyển chọn, biết khẩu vị của tôi, nhưng Hứa Văn Châu lại không biết.

“Sao vậy, em không muốn ăn à?”

Giọng điệu của anh không lộ ra cảm xúc, nhưng qua vẻ mặt căng thẳng có thể thấy anh không vui.

Dẫu sao, ai cũng sẽ không vui khi thấy món ăn mình chuẩn bị công phu bị từ chối, đặc biệt là một người như Hứa Văn Châu.

“Em …không sao, em sẽ ăn.”

Tôi cố gắng kìm nén cảm giác buồn nôn, cắt một miếng nhỏ và cho vào miệng.

Vừa mới nếm thử một chút, tôi đã vội vã chạy vào phòng vệ sinh, nôn mửa không ngừng.

 

“Tống Noãn, em không sao chứ?” 

Anh đứng ngoài cửa lo lắng gõ mạnh.

Nhìn thấy khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi của mình trong gương, tôi cảm thấy vô cùng bối rối: 

“Em không sao… Ọe…”

Ngay lập tức, Hứa Văn Châu đột ngột mở cửa bước vào.

Anh sững sờ, sau đó cau mày hỏi tôi.

“Em có sao không? Có cảm thấy đau ở bụng không?”

Anh ấy đã nhìn thấy mọi thứ! Tôi vội vã vàng mở vòi nước, nhưng lại vô tình mở nhầm vòi hoa sen, nước lạnh bắn thẳng vào mặt.

Lạnh buốt, ướt át.

“Á! Hứa Văn Châu, làm thế nào để tắt cái này?”

Trong khi cô đang mò mẫm, nước đã ngừng chảy.

Là Hứa Văn Châu đã tắt nó đi.

5

“Tách!”

Ánh sáng ấm áp trong phòng tắm được bật lên, cảm giác lạnh giá xung quanh cơ thể lập tức được xua tan.

“Đây… em lau đi.”

Nhìn đôi tay đầy gân guốc trước mặt đưa chiếc khăn màu xám qua, tôi ngẩng đầu lên và thấy Hứa Văn Châu đang xoay lưng về phía mình.

“Cảm ơn anh.”

Nhận lấy chiếc khăn tắm, tôi cúi đầu và trong giây lát, cảm giác bối rối ban đầu lập tức chuyển sang xấu hổ.

Chiếc váy trắng của tôi trở nên trong suốt sau khi gặp nước, còn dính chặt vào cơ thể.

Tôi vừa xấu hổ vừa tức giận, vội vàng kéo chiếc khăn quấn quanh mình.

Chiếc khăn…Sạch sẽ, nhưng chỉ nhìn thôi đã biết là của Hứa Văn Châu. 

 

Thậm chí còn có cả mùi nước giặt từ quần áo anh.

Khuôn mặt tôi nóng hơn, vành tai cũng đỏ lên: 

“Cảm ơn anh, xin hỏi có máy sấy tóc không, em muốn…”

Không có quần áo khô để thay và cũng không thể cứ mặc đồ ướt như vậy.

Mượn của Hứa Văn Châu sao? 

Không được, chuyện đó có vẻ quá mức thân mật.

Sau khi cân nhắc, tôi quyết định mượn máy sấy tóc để giải quyết tạm thời.

Anh khựng lại một chút, chỉ nói ba chữ “đợi một lát” rồi bước ra ngoài.

Tôi không biết anh có vui không, hay vẫn còn tức giận, cũng không biết anh sẽ nghĩ gì về sự cố vừa rồi… Bây giờ tôi không muốn quan tâm nữa.

Tôi bắt đầu sử dụng khăn để lau khô tóc và quần áo, thì đột nhiên cửa bị gõ.

“Mở cửa.”

 

Tôi cuốn chặt chiếc khăn và mở một khe hở nhỏ, nhìn thấy bộ ngủ màu đen trên tay anh, khuôn mặt tôi vừa mới hạ nhiệt lại bắt đầu nóng lên.

“Đây…”

“Cơ thể em đặc biệt, không nên mặc đồ ướt, sấy khô cũng không phải là giải pháp.” 

Hứa Văn Châu không cho tôi cơ hội phản đối.

Tôi cúi nhìn cái bụng tròn của mình, cười nói: 

“Em thật là may mắn, được hưởng phúc từ anh.”

Bộ đồ ngủ của anh mặc lên người tôi, trông giống như một đứa trẻ mặc trộm quần áo người lớn vậy.

Dù trông có vẻ buồn cười!

Nhưng nó thật sự rất ấm áp và thoải mái. 

Thoải mái đến mức, tôi còn mặc đồ ngủ của Hứa Văn Châu và chiếm luôn giường của anh. 

 

Còn anh, với chiều cao 188cm, đành phải chịu đựng ngủ trên ghế sofa, co ro cả đêm.

Anh đã nói: “Nhà họ Hứa, không có thói quen để phụ nữ ngủ trên sofa.”

Dù tôi là người khó ngủ khi lạ giường, thức dậy sớm khi trời còn tối, nhưng thật ngạc nhiên, đêm đó tôi đã ngủ một giấc thật ngon.

Ngày hôm sau, tôi bị tiếng ồn ào từ dưới lầu đánh thức.

6

Phòng lạ khiến tôi hơi bối rối.

Khi tôi thu dọn xong xuôi và xuống lầu, cảnh tượng trước mắt khiến tôi ngỡ ngàng.

Phòng khách lúc này giống như một trung tâm tiếp nhận.

Hàng loạt túi lớn và túi nhỏ nằm rải rác khắp phòng khách, chứa đựng những thứ thường được sử dụng ở nhà họ Hứa.

Trước cửa sổ lớn, Hứa Văn Châu đang quay lưng nói chuyện điện thoại, giọng nói có vẻ bất đắc dĩ.

 

“Con cầu xin hai vị tổ tông, đừng làm như vậy nữa!”

Tiếng nói trong điện thoại rất lớn.

Không khó để đoán ra giọng nói đó thuộc về mẹ Hứa, tức là mẹ chồng trên danh nghĩa của tôi.

Anh ấy đã nói gì vậy?

Bởi vì trong bất kỳ tình huống nào, Hứa Văn Châu luôn lạnh lùng, chỉ có một vài ngoại lệ.

Một người ở trong bức ảnh chụp năm ngoái, người còn lại chính là mẹ Hứa.

Tôi không dám tiến lên, chần chừ đứng ở góc phòng khách chờ anh.

“Con thực sự không thể, hơn nữa…”

“Chiều nay con sẽ đưa cô ấy về.”

“…”

“Cái gì?”

Mỗi câu nói của Hứa Văn Châu đều mang ý từ chối, khiến tôi cảm thấy mình càng lúc càng thừa thãi.

 

Thậm chí cả việc đứng ở góc phòng khách cũng khiến anh cảm thấy khó chịu.

Trong lòng tôi chua xót.

“Vậy… vậy thì tôi sẽ không làm phiền anh Hứa nữa, tôi sẽ rời đi ngay bây giờ.”

Bất ngờ một tiếng khóc nghẹn ngào vang lên khiến tôi giật mình, cũng làm Hứa Văn Châu chú ý.

Anh nắm chặt điện thoại, quay lại nhìn thẳng vào tôi, một lúc lâu sau mới cúp máy.

“Em định làm gì vậy?”

Giọng điệu lạnh lùng, có vẻ trách móc, khiến tôi không hiểu được ý của anh.

Tôi không nói được gì, quyết định gọi lại cho mẹ Hứa để giải thích tình hình, dự định chiều nay sẽ trở về biệt thự cũ.

“Con dâu à, mẹ xin lỗi đã gây rắc rối cho con. Mọi chuyện xảy ra bất ngờ quá, tối qua ba con đột nhiên xảy ra biến chứng, chúng ta phải bay đến nước M ngay trong đêm.”

 

Hết Chương 2:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page