Chọn 1 Trong 2, Tổng Tài Hay 30 Triệu?

Chương 9:

Chương trước

Chương sau

Mắt tôi có hơi cay cay, tâm trạng cũng trùng xuống.

 

Mau kết thúc đi… Tôi thật sự sắp thương cảm cho tổng tài rồi.

 

Hệ thống: 【Chúc mừng bạn đã hoàn thành nhiệm vụ vượt mức! Tổng số tiền cuối cùng là 120.118.934,78 nhân dân tệ.】

 

Hệ thống: 【Phần thưởng của bạn: Bạn có thể ở lại thế giới này để tận hưởng khối tài sản này. Thời gian giới hạn: 100 năm.】

 

Tôi ngồi trên bãi biển… gào rú như một con quạ.

 

19.

 

Khi Cố Thượng An tìm thấy tôi, tôi đang cùng với Lục Hành ngắm biển ngắm trăng, từ thi ca ca phú bàn đến triết lý nhân sinh.

 

Anh ta kể cho tôi nghe về mối hận giữa mẹ tổng giám đốc Cố và mẹ anh ta từ thuở nhỏ, kéo theo cả mối thù giữa anh ta và Cố Thượng An.

 

Dù tôi cảm thấy đây chỉ là mối hận đơn phương của Lục Hành.

 

Anh ta chế nhạo gu chọn phụ nữ của Cố Thượng An.

 

Tôi chế nhạo chân anh ta ngắn.

 

Anh ta chế nhạo tôi không thể kết hôn với Cố Thượng An.

 

Tôi chế nhạo kem nền của anh ta bị mốc.

 

Anh ta… dặm lại lớp trang điểm.

 

Tôi bị Cố Thượng An lôi đi.

 

Chúng tôi ngồi đối diện nhau, mắt to trừng mắt nhỏ.

 

Có lẽ tôi nên xin lỗi anh một tiếng, dù sao số tiền chín mươi triệu kia cũng là do anh tự chuyển cho tôi, nhưng tôi vẫn vô cớ bỏ việc không báo trước.

 

“Xin lỗi.”

 

Ơ? Tôi chưa nói gì mà?

 

À… là Cố Thượng An lên tiếng trước.

 

“Xin lỗi, mẹ tôi đã lừa em.”

 

“Bà ấy nói em tự nguyện chăm sóc tôi, nên tôi tưởng rằng…”

 

Đúng là bá đạo phu nhân, lừa cả hai đầu.

 

“Nhưng, tôi không trách bà ấy. Nếu bà ấy nói cho tôi biết từ trước, tôi đã tìm một lý do tốt hơn để giữ em lại.”

 

“Ví dụ như lại bắt tôi chọn giữa hai phương án? Tổng giám đốc, thích thì nói là thích đi, đưa ra lựa chọn làm gì.”

 

“Tôi vô tình nghe thấy em nói… muốn có một trăm triệu.”

 

“Tôi nói lúc nào…”

 

Tôi đột nhiên nhớ ra, trước đây có lần đùa với đồng nghiệp rằng nếu có ai tự nhiên tặng mình một trăm triệu thì tốt biết mấy. 

 

Chẳng lẽ khi đó bị Cố Thượng An nghe thấy?

 

“Vậy tại sao anh chỉ đưa tôi ba mươi triệu?”

 

“Tôi nghĩ… tôi chính là một trăm triệu đó.”

 

“……”

 

“Thế tại sao anh còn đưa tôi lựa chọn ba mươi triệu?”

 

“Dù em không thích tôi, ít nhất em vẫn có thể nhận được ba mươi triệu.”

 

Tổng giám đốc, anh đúng là một người tốt đến cảm động.

 

“Vậy… vụ bắt co’c là giả? Hạ đường huyết cũng là giả?”

 

“Hạ đường huyết là thật, nhưng tôi cố tình không ăn để bị thế.”

 

“Còn mấy tên bắt co’c…”

 

“Là bảo vệ của công ty.”

 

Chả trách nhìn quen mắt, mà lại diễn quá tệ.

 

Tổng giám đốc đã bày một ván cờ “bay vòng vòng” cho trẻ con.

 

“Còn một câu hỏi cuối cùng.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh: “Tại sao anh lại thích tôi?”

 

20.

 

Vào ngày thứ ba kể từ khi trở thành Giang Hàm Nghiên, thành phố Lê đổ mưa lớn.

 

Cố Thượng An đi công tác trở về, tôi ra sân bay đón anh, sau đó cùng đi gặp khách hàng.

 

Vì quá căng thẳng, tôi chỉ biết liên tục báo cáo công việc, hoàn toàn không nhận ra anh đang che ô cho tôi.

 

Mưa lớn làm ướt tập tài liệu tôi cầm trên tay. 

 

Tôi vô thức nắm lấy tay anh, kéo ô nghiêng về phía mình, rồi tiếp tục báo cáo.

 

“Là anh che ô à?” Tôi hoàn toàn không có chút ấn tượng nào.

 

“Nếu không thì sao, ô chống trọng lực à?”

 

Tôi cảm thấy điểm khiến Cố Thượng An rung động thật kỳ quái, nhưng anh lại bảo tôi không hiểu gì cả.

 

Từ đó trở đi, anh nhận ra mình đặc biệt quan tâm đến tôi. 

 

Mỗi khi thấy chỗ làm của tôi trống, trái tim anh liền trống vắng.

 

Vì vậy, anh thường xuyên bảo tôi pha cà phê, rót nước, mang cơm, chỉ để có thể nhìn thấy tôi nhiều hơn.

 

“Chuyện bắt co’c, là anh tự nghĩ ra?”

 

“Không, ngày xưa mẹ tôi cũng dùng cách này để cầu hôn cha tôi.”

 

Mặc dù cách yêu đương của hai mẹ con này có hơi lệch lạc, nhưng cuối cùng tôi cũng hiểu rõ Cố Thượng An thích tôi thật lòng.

 

Hết Chương 9:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page