Vậy nên hôm đó anh bắt tôi chọn kết hôn, là vì bị cú sốc này sao?
“Thật không hiểu nổi, làm sao lại có người từ chối Cố Thượng An chứ.”
Tôi thản nhiên đáp: “Hẳn là một cô gái thanh tao thoát tục, coi tiền bạc như cỏ rác.”
6.
Hôm nay tâm trạng của Cố Thượng An có vẻ không tốt.
Chẳng có biểu hiện gì rõ ràng, chỉ là không chịu ăn bữa sáng tôi mang vào.
Tôi nghĩ chắc bánh bao, quẩy, bánh nướng không hợp khẩu vị nên đặt thêm một phần Subway.
Anh nhìn một chút, rồi đưa cho trợ lý Lý.
“Trợ lý Lý, hôm nay tổng giám đốc bị sao vậy?”
Trợ lý Lý ợ một tiếng: “Cô đừng để ý.”
“Còn nữa, bữa trưa nhớ mua ít lại, tôi thực sự không ăn nổi hai phần.”
Đến trưa, Cố Thượng An trông thực sự tiều tụy.
Sợ anh đói, tôi mặc kệ mọi lời can ngăn, mang vào một suất cơm bò lớn, kết quả lại tiếp tục chui vào bụng trợ lý Lý.
Con người cũng có trái tim, nhưng trái tim của Cố Thượng An là do máy in tiền tạo ra.
Anh tự giày vò bản thân thế này, tôi cũng thấy hơi đau lòng.
Với dáng vẻ như kia, tám – chín phần là thất tình rồi.
“Tổng giám đốc Cố, anh đừng nản lòng chỉ vì một lần thất bại. Con gái mà, có người tính cách hướng nội, dù gì kết hôn cũng là chuyện cả đời, có do dự cũng là bình thường.”
Cố Thượng An suy tư: “Em nghĩ là, tôi thực sự nên thử lại lần nữa?”
“Chứ còn gì nữa, anh nên thể hiện quyết tâm của mình.”
Tôi vỗ vai anh, thể hiện sự khích lệ.
Vừa vỗ một cái, Cố Thượng An liền ngất xỉu.
7.
Tôi lái chiếc Bentley của Cố Thượng An, cùng trợ lý Lý đưa anh đến bệnh viện.
Tim đập thình thịch, một phần lo lắng anh bị tôi vỗ hỏng, phần khác sợ mình làm hỏng xe.
Nếu anh xảy ra chuyện, không biết ba mươi triệu của tôi có đủ để đền không.
Vì lo lắng, tôi đặt luôn gói kiểm tra sức khỏe toàn diện cho Cố Thượng An.
Đắt lắm đấy, mất tận hai nghìn tệ.
Cố Thượng An vừa mới tỉnh dậy đã bị tôi thúc ép đi kiểm tra mất bốn tiếng, môi tái nhợt, bước chân lảo đảo.
Cũng may anh chưa ăn gì, rất thích hợp để làm xét nghiệm.
Sau khi khám xong, sắc mặt Cố Thượng An còn nhợt nhạt hơn, trở về phòng bệnh liền ngất tiếp, khóe mắt hình như còn lấp lánh giọt nước.
Dù hôm nay tôi rất hào phóng, nhưng cũng không cần cảm động đến mức này chứ.
May mà bác sĩ bạn thân – vật phẩm đi kèm của tổng tài – cuối cùng cũng tới, cắm chai glucose cho Cố Thượng An.
“Chỉ vậy thôi?”
“Chỉ vậy thôi.”
“Vậy không phải tôi vỗ anh ngất à?”
“Tổng tài của cô đâu phải làm bằng giấy, chẳng qua là chưa ăn gì, bị hạ đường huyết.”
“Vậy còn hai nghìn của tôi?” Chỉ để kiểm tra ra mỗi hạ đường huyết thôi à?
“Các kết quả khác phải chờ vài ngày nữa mới có.”
“Thế hay là…”
“Cố Thượng An, anh tỉnh lại đi, nếu không thư ký nhỏ của anh lại đặt lịch kiểm tra sức khỏe cho anh nữa bây giờ.”
Cố Thượng An lập tức mở mắt, yếu ớt nhưng kiên định lắc đầu.
Glucose này hiệu nghiệm thật, nói tỉnh là tỉnh ngay.
Truyền dịch xong thì cũng đã khuya.
Tôi ăn một hộp cơm, no quá mà choáng váng, gục trên sofa ngủ mê man.
Cố Thượng An, trên tay vẫn còn vết kim truyền, lái xe đưa tôi về nhà.
Đến cổng khu chung cư, tôi như có thần giao cách cảm mà mở mắt, chuẩn bị xuống xe.
“Giang Hàm Nghiên, em lại cứu tôi một lần nữa.”
Người là do tôi vỗ ngất, vậy mà tổng tài còn cảm ơn tôi nữa chứ.
“Tổng giám đốc, anh khách sáo rồi. Anh bị hạ đường huyết cũng là do tôi sơ suất, chỉ cần hoàn tiền viện phí là được.”
“Không được, tôi luôn thưởng phạt phân minh.”
8.
Trên bàn làm việc của tôi lại có thêm một tấm biểu ngữ nữa.
【Yêu nghề tận tâm, tay nghề như thần.】
Tuyệt thật, đúng là tuyệt vời, khiến tôi trở thành trò cười cho mọi người.
“Tiểu Nghiên, dạo này ngày nào cô cũng làm chuyện nghĩa hiệp nhỉ.”
“Khăn quàng đỏ trên ngực cô lại đỏ rực rồi đấy.”
Tôi không ngẩng đầu lên nổi, đành phải lần thứ hai vào phòng tổng tài.
You cannot copy content of this page
Bình luận