Bạn Cùng Phòng Gầy Sau Một Đêm

Chương 3:

Chương trước

Chương sau

Trên tường, dưới sàn, trên bồn rửa mặt, khắp nơi đều là máu.

 

Nỗi kinh hoàng làm chân tôi mềm nhũn, không dám bước tới.

 

Mùi tanh nồng bao trùm lấy khứu giác, dạ dày tôi cuộn lên, cảm giác buồn nôn trào dâng.

 

Tôi vội vã chạy vào, còn chưa kịp đến bồn cầu đã nôn thốc nôn tháo vào bồn rửa mặt.

 

Đầu óc trống rỗng, tôi điên cuồng bật tất cả vòi nước và vòi sen lên.

 

Liên tục xả nước, rửa trôi, rửa trôi, lại rửa trôi.

 

Một thứ gì đó đen sì trôi theo dòng nước đến trước mặt.

 

Là… lông?

 

Một linh cảm chẳng lành dâng lên trong lòng, hình ảnh Hoan Hoan ngốc nghếch lại đáng yêu bỗng hiện lên trong đầu tôi.

 

Không kịp nghĩ thêm, tôi lao ra khỏi nhà vệ sinh, chạy đến chỗ đặt thùng giấy.

 

Hoan Hoan đâu?!

 

“Thư Thư, loại mỹ phẩm hôm qua cậu đưa tôi dùng thật sự rất tốt, nhãn hiệu gì vậy?”

 

Cửa ký túc xá bật mở, Tiểu Hàn và Dương Thư khoác tay nhau, vừa cười vừa nói vui vẻ bước vào.

 

“Đường Đường, cậu ôm cái thùng giấy làm gì thế?”

 

Tôi vẫn chìm trong nỗi đau đớn khi nghĩ rằng Hoan Hoan có thể đã chết.

 

Nghe thấy giọng Tiểu Hàn quan tâm hỏi, tôi không kìm được mà bật khóc.

 

Tôi khóc hồi lâu mới bình tĩnh lại, nghẹn ngào nói: “Hoan Hoan… không còn nữa.”

 

Tiểu Hàn nhìn tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc: “Hoan Hoan là ai?”

 

3

 

Tôi sững sờ.

 

“Hoan Hoan đó! Con chó nhỏ chúng ta cùng nhặt được, còn do cậu đặt tên nữa!”

 

Tiểu Hàn lắc đầu.

 

Dù tôi có kể lại cặn kẽ thế nào về quá trình chúng tôi nhặt được chú chó, cô ấy vẫn không tin.

 

“Ký túc xá không cho phép nuôi thú cưng, sao tớ có thể mang chó vào được chứ?” 

 

Đúng vậy, ai cũng biết Tiểu Hàn là người tuân thủ kỷ luật nhất.

 

Nhưng tôi làm sao biết được tại sao khi đó cậu ấy lại đồng ý cùng với tôi lén mang nó về ký túc xá?

 

Tôi gần như sụp đổ, bực bội vò đầu bứt tóc.

 

Đúng rồi, bộ lông!

 

Tôi vội kéo Tiểu Hàn đến nhà vệ sinh.

 

Vết máu vẫn chưa được dọn sạch, lông vẫn còn trên sàn.

 

Màu lông đen lẫn nâu, kích thước hoàn toàn khớp. 

 

Tôi dám chắc, đó chính là của Hoan Hoan!

 

“Cậu làm gì vậy, Đường Đường?”

 

“Dẫn cậu đi xem bằng chứng!”

 

Tôi vặn tay nắm cửa nhà vệ sinh.

 

Hả? Vừa nãy mình có đóng cửa nhà vệ sinh sao?

 

Một dự cảm chẳng lành ập đến, như thể tôi đã bị sắp đặt sẵn để mở cánh cửa này.

 

“Căn phòng này sạch sẽ thật đấy, dọn dẹp cẩn thận lắm.”

 

Tôi cứng đờ người tại chỗ.

 

Mùi tanh của máu trong không khí cũng biến mất, nền gạch sáng bóng, không hề có dấu vết của bộ lông màu đen nâu.

 

Không thể nào! Rõ ràng vừa rồi vẫn còn đó mà…

 

“Đường Đường, có phải cậu thấy không khỏe không? Hay để tớ gọi bác sĩ giúp cậu nhé?”

 

Giọng nói lạnh lẽo của Dương Thư vang lên bên tai.

 

“Cậu im miệng đi!” Tôi không kiềm chế được mà quát lên.

 

“Đường Đường, cậu làm gì vậy! Thư Thư chỉ quan tâm cậu thôi!”

 

Tôi đẩy cả hai ra, chẳng buồn rửa mặt, hồn vía bay mất, trở về giường nhắn tin cho bạn thân.

 

[VL, cậu bị trúng tà rồi à?!]

 

[Sao họ kỳ lạ thế?]

 

[Cậu có thấy chỗ nào không khỏe không?]

 

Bạn thân nhắn một loạt tin, làm tâm trạng tôi dịu xuống đôi chút.

 

[Tớ không sao.]

 

[Đừng lo nhé, trước đây tớ có thấy trên một diễn đàn nhỏ có tổ chức chuyên xử lý mấy chuyện kỳ quái thế này, để tớ tìm lại rồi gửi cậu.]

 

[Cậu lại vào mấy trang web kỳ quặc đó nữa à?]

 

Miên Miên gửi cho tôi một đường link, tôi nhấp vào.

 

Một đống thông tin rác tràn ngập màn hình, khiến tôi ngay lập tức có cảm giác như mình vừa làm chuyện mờ ám, vội vàng đóng trang web lại.

 

Miên Miên đáng ghét, gửi cái quái gì thế này!

 

… 

 

Mộc Cầm về rất muộn, còn mang đồ ăn cho chúng tôi.

 

Nhìn cô ấy rạng rỡ như gió xuân, tôi đã đoán được phần nào.

 

Quả nhiên, ngay sau đó, cô ấy thông báo một tin vui: “Giang Dịch Ninh vừa tỏ tình với tớ, bọn tớ chính thức bên nhau rồi!”

 

Sau khi được Miên Miên trấn an, tâm trạng tôi cũng đã ổn định hơn nhiều, ít nhất vẫn có thể phớt lờ Tiểu Hàn và Dương Thư, mỉm cười chúc mừng Mộc Cầm.

 

Hết Chương 3:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page