Bạn Cùng Phòng Gầy Sau Một Đêm

Chương 1:

Chương trước

Chương sau

Bạn cùng phòng của tôi, Dương Thư, chỉ sau một đêm đã gầy đến mức chỉ còn da bọc xương.

 

Tôi chỉ nghĩ rằng cô ta đã làm phẫu thuật gì đó, hoặc do uống thuốc mà ra.

 

Cho đến đêm nay, đột nhiên tôi muốn đi vệ sinh.

 

Mơ màng kéo rèm giường ra, phát hiện Dương Thư vẫn đang chơi điện thoại.

 

Từ góc độ này, tôi vừa vặn nhìn thấy ánh sáng lạnh lẽo từ màn hình chiếu lên khuôn mặt cô ta.

 

Mà khuôn mặt đó, chỉ còn lại hai hốc đen sâu thẳm không có tròng trắng.

 

Những phần còn lại như thể đã bị mài nhẵn, không còn bất cứ thứ gì.

 

1.

 

Tim tôi chợt hẫng một nhịp, chắc chắn là bị hoa mắt.

 

Chớp mắt một cái, tôi định gọi Dương Thư, bảo cô ta đừng chơi điện thoại nữa, nên đi ngủ rồi.

 

Thế nhưng, lời còn chưa kịp thốt ra, khuôn mặt chỉ có hai hốc đen sâu thẳm ấy bỗng dưng mọc ra một cái miệng, nhoẻn lên một nụ cười quái dị, như thể đang cười với tôi.

 

Cảnh tượng ấy khiến tôi hoảng sợ đến mức vội lăn trở lại giường, đừng nói là đi vệ sinh, ngay cả hô hấp cũng không dám.

 

Tôi nuốt khan một ngụm nước bọt, tự nhủ chắc là ban ngày quá mệt mỏi, nghỉ ngơi không đủ nên tinh thần có chút hoảng hốt.

 

Mặc dù vậy, vẫn không thể xóa đi nỗi sợ hãi do mấy giây ngắn ngủi kia mang lại.

 

Tai bất giác căng lên, cố gắng lắng nghe xem bên ngoài có động tĩnh gì không, nhưng bên ngoài lại tĩnh lặng đến đáng sợ.

 

Lăn qua lộn lại mãi không ngủ được, không biết lấy đâu ra dũng khí, tôi lại một lần nữa vén rèm giường lên.

 

Tối đen, không còn ánh sáng từ điện thoại, chắc cô ta đã ngủ rồi.

 

… 

 

Sáng hôm sau, tôi dậy rất sớm, bị mắc tiểu đến tỉnh.

 

Sau khi tôi dậy, Dương Thư cũng dậy theo.

 

Mọi thứ vẫn bình thường, tôi chỉ cho rằng những gì xảy ra tối qua chỉ là một giấc mơ.

 

Dương Thư vốn dĩ trầm lặng, ít khi giao tiếp với chúng tôi.

 

Chúng tôi cùng nhau đi ăn, tiện thể lấy hàng đặt từ trước, đó là tấm rèm giường mới mà Dương Thư vừa mua, cái cũ đã hỏng mấy ngày trước.

 

Cô ta khoác lấy cánh tay tôi, khuỷu tay gầy gò của cô ra đâm vào khiến tôi đau điếng, nhưng tôi không tiện đẩy ra, chỉ có thể chịu đựng.

 

Dương Thư thật sự quá gầy rồi.

 

Dù biết dò hỏi chuyện riêng tư của người khác là không tốt, nhưng tôi vẫn tò mò, liền dò hỏi lý do.

 

Cô ta nghe xong khựng lại, từ từ quay đầu sang nhìn tôi, nở một nụ cười kỳ lạ.

 

Da đầu tôi tê rần, từ đầu đến chân đều cảm thấy khó chịu.

 

“Cậu đoán xem.”

 

Cậu đoán xem, cậu đoán xem, cậu đoán xem…

 

Mấy chữ này cứ như tiếng vọng quanh quẩn trong đầu, mãi đến khi về ký túc xá, đầu tôi vẫn còn ong ong.

 

Chồng chéo lên đó là nụ cười kia, khóe miệng nhếch lên, kéo tôi trở về đêm qua, đến khi trong đầu chỉ còn lại hai cái miệng đang chồng lên nhau.

 

“Đường Đường, cậu làm bài tập hôm qua chưa?”

 

Tiếng của một bạn cùng phòng khác, Mộc Cầm, kéo tôi về thực tại.

 

“Viết rồi, viết rồi.”

 

Tôi và cô ấy không cùng chuyên ngành, nhưng có một môn đại cương học chung, bài tập đều do cô ấy chép của tôi.

 

“Gọi mấy lần rồi mà cứ ngẩn ra đó.”

 

“Xin lỗi, không nghe thấy.”

 

Tôi ném quyển vở cho cô ấy, chẳng buồn nhắc đến chuyện mình vừa nghĩ gì.

 

Mộc Cầm thuần thục bắt lấy, vừa cầm trên tay liền than phiền một câu vô cớ: “Sao cánh tay lại to lên thế này nhỉ, mình sắp phải ăn kiêng rồi.”

 

Mộc Cầm không chỉ là cô gái xinh đẹp nhất phòng ký túc xá của chúng tôi, mà còn là hoa khôi của khoa, bình thường rất nghiêm khắc trong việc giữ dáng.

 

Cô ấy không nói thì tôi cũng chẳng nhận ra, nhìn qua đúng là có vẻ tròn trịa hơn trước một chút.

 

Như bị một lực vô hình thôi thúc, tôi đưa mắt nhìn về phía Dương Thư.

 

Cô ta đang soi gương, ánh mắt dán chặt vào hình ảnh phản chiếu của mình, khóe miệng khi thì nhếch lên, khi thì hạ xuống, như thể đang tập cười.

 

Chỉ là, ngoài miệng ra, những cơ bắp khác trên khuôn mặt hoàn toàn bất động.

 

Hết Chương 1:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page