Ác Quỷ Áo Đỏ - Đường Mạt Mạt

Chương 1:

Chương trước

Chương sau

Đêm đầu tiên xuyên vào sách, nhân vật phản diện đã bò lên giường tôi, ch*ặt tôi ra từng mảnh rồi ném xuống cống.

 

Trong đêm tối, tôi mò mẫm ghép từng mảnh c*ơ th*ể mình lại, tập tễnh bước tới nhà của nhân vật phản diện, rồi nở một nụ cười ngọt ngào:

 

“Bất ngờ chưa!”

 

Đôi mắt hắn mở to kinh hoàng, sợ đến ch*ết khiếp!

 

1

 

Linh hồn của nhân vật phản diện run rẩy, hét lên bảo tôi đừng tiến lại gần.

 

Tôi mỉm cười dịu dàng đến lạ thường, móng tay sắc nhọn x*é to*ạc linh hồn hắn thành từng mảnh:

 

“Ngoan nào, không đau đâu, chỉ một chút thôi… một chút là xong…”

 

Rồi tôi nu*ốt trọn lấy linh hồn ấy.

 

Ợ~

 

Tôi liếm đôi môi đỏ như m*áu, cảm thấy chưa thỏa mãn.

 

Linh hồn đầy tội lỗi này, thật sự ngon lành, lại còn giúp tôi tăng cường sức mạnh một cách đáng kể.

 

Nếu có thể ă*n thêm vài linh hồn như vậy thì tốt biết mấy.

 

Nhân vật phản diện đã ch*ết, nhưng kẻ đứng sau còn sống nhởn nhơ.

 

Tôi phải báo thù thay cho nguyên thân.

 

Dù sao, bị ch*ặt x*ác thực sự rất đau.

 

Tôi bỏ lại x*ác của hắn trên đường và bước đi.

 

Đi một hồi, cơ thể tôi ghép lại cũng dần mất kiểm soát.

 

Không còn cách nào khác, tôi phải gọi cho cha của nguyên thân, nhờ ông ta tới đón.

 

Nhưng cha của nguyên thân đang bận ân ái với mẹ kế, ông ta mắng tôi vài câu rồi dập máy.

 

Tôi lại gọi cho nam chính, cũng là vị hôn phu của nguyên thân.

 

Nhưng giọng nam chính rất khó chịu:

 

“Viên Viên, em bị gì vậy? Đến cả việc tự gọi xe cũng không biết làm sao?”

 

“Em 28 tuổi chứ không phải 8 tuổi, có thể tự lập chút được không, đừng cứ mãi bám theo anh!”

 

Nói xong, anh ta liền dập máy.

 

Tôi cảm thấy tủi thân, không phải vì tôi sợ làm tài xế hoảng sợ sao.

 

Dù sao, ai cũng có cuộc sống vất vả cả.

 

Nam chính da dày mặt chó, sợ đến ch*ết cũng coi như giúp ích cho xã hội.

 

Nhưng anh ta không đến, tôi đành phải tự tìm anh ta vậy.

 

2

 

Khi tôi tới nhà nam chính thì trời đã khuya.

 

Đèn trong phòng anh ta đã tắt từ lâu.

 

Cơ thể tôi cũng sắp rã rời.

 

Nhưng may mắn, đêm khuya tĩnh mịch, ngoài bảo vệ nhìn thấy tôi rồi ngất xỉu và tiếng chó sủa vang lên thì không có ai khác.

 

Tôi dễ dàng lần mò vào nhà nam chính, cửa bị khóa trái, nhưng không làm khó được tôi.

 

Tôi phá cửa một cách thô bạo, lục tìm hộp kim chỉ, nhưng lại khó xử trước cây kim và sợi chỉ bên trong.

 

Bây giờ tay tôi không linh hoạt, không thể xỏ kim được.

 

“Viên Viên, em bị gì vậy?”

 

Ánh đèn chói lóa bật lên, giọng nói giận dữ vang lên sau lưng tôi, giọng rất êm tai, chỉ là lời lẽ không mấy văn minh.

 

Sau đó, giọng anh ta có phần nghi hoặc:

 

“Viên Viên, sao trên người em lại có nhiều máu như vậy…”

 

“Xin lỗi nhé, cơ thể em sắp rã ra rồi, em muốn khâu lại.”

 

Tôi quay cổ 180 độ, nhưng không quay đúng cách nên đầ*u rơi xuống, lăn lông lốc tới chân anh ta.

 

Thế giới trước mắt tôi có phần đảo lộn, khuôn mặt Dương Cẩn như sắp vỡ ra.

 

“Trời ạ, đ*ầu em lại rơi nữa rồi.”

 

Tôi nhặt đầu lên và ấn lại trên cổ, nhưng lại gắn ngược:

 

“Nhưng giờ em vụng về quá, không thể xỏ kim được, anh giúp em khâu lại nhé…”

 

Tôi kéo dài giọng, làm nũng:

 

“Xin anh đó!”

 

Dương Cẩn trợn mắt, ngất xỉu như bị động kinh.

 

Tôi thấy không ổn, vội vàng chạy lại sơ cứu, làm hồi sức tim cho anh ta:

 

“Hít sâu, thả lỏng, hít vào, thở ra…”

 

Nhưng cơ thể tôi bị ghép, động tác mạnh một chút thì lại rơi ra.

 

Phịch, một tay tôi rơi xuống.

 

Phịch, một cánh tay khác đập trúng mặt Dương Cẩn.

 

Anh ta nhắm mắt lại, nằm im không động đậy.

 

Cuối cùng, tôi vẫn phải tự mình khâu từng mũi, từng mũi lên cơ thể.

 

Đàn ông ấy mà, không thể dựa vào được.

 

Thật vô dụng.

 

3

 

Khi Dương Cẩn tỉnh lại lần nữa, tôi đang đối diện với gương, tự khâu cổ mình.

 

Sau một đêm chiến đấu gian khổ, tôi sắp thành công, chỉ trừ những chỗ tôi không với tới được.

 

Tôi gọi anh ta đến để giúp tôi khâu.

 

Nhưng anh ta lại phát điên, hét toáng lên, bảo tôi cút đi, nếu không anh ta sẽ gọi hòa thượng, đạo sĩ tới trừ khử tôi, khiến tôi tan thành tro bụi, vĩnh viễn không thể siêu sinh.

 

Gương mặt tôi trầm xuống, bóp cổ anh ta và đưa ra hai lựa chọn: Ch*ết, hoặc giúp tôi khâu thân thể.

 

Dương Cẩn run rẩy chọn phương án thứ hai.

 

Tôi cởi bỏ bộ quần áo rách nát, nằm sấp trên ghế sofa để anh ta khâu.

 

Tay anh ta run lên không ngừng, từng giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống người tôi.

 

Sau khi khâu xong, anh ta ôm đầu ngồi thụp xuống đất và khóc.

 

Anh ta nói:

 

“Viên Viên, rốt cuộc là ai hại em?”

 

Tôi ngạc nhiên:

 

“Không phải anh sao?”

 

Dương Cẩn nghiến răng ken két:

 

“Dù tôi không thích em, nhưng tôi cũng không thể làm chuyện đó!”

 

Vậy là tôi tìm nhầm người rồi.

 

Ban đầu, tôi định sau khi anh ta khâu xong, sẽ chấm dứt mạng sống của anh ta.

 

“Vậy thì anh cứ sống thêm vài ngày nữa đi.”

 

Nói xong, tôi đi tắm, rửa sạch vết máu và bùn đất trên người một cách tỉ mỉ, dùng sữa tắm của Dương Cẩn, xịt nước hoa của anh ta, rồi lấy một bộ quần áo từ tủ mặc vào.

 

Mặc chiếc áo cổ cao, tôi miễn cưỡng trông giống một người bình thường.

 

Trong suốt quá trình đó, Dương Cẩn không dám lên tiếng.

 

Có lẽ sau khi tôi rời đi, anh ta sẽ không dám ở lại căn nhà này nữa.

 

“Dẫn tôi về nhà đi, Dương Cẩn.”

 

Tôi thản nhiên ra lệnh.

 

“Hôm nay là lễ mừng thọ 60 tuổi của cha tôi, tôi nhất định phải tham gia, tôi còn chưa tặng quà cho ông ta nữa…”

 

Cha của nguyên thân tên là Viên Hữu Lương, trong lúc hôn nhân vẫn còn, ông đã ngoại tình với cô thư ký, sinh ra một cậu con trai kém Viên Viên 15 tuổi tên là Viên Thiên Thiên.

 

Tặng gì mới được nhỉ!

 

Một gói quà kinh hãi, hay là…

 

Dương Cẩn tỏ vẻ không mấy muốn:

 

“Viên Viên, em đã ch*ết rồi, hãy đi đến nơi em cần đi. Tôi sẽ báo cảnh sát, để kẻ đã hại em phải trả giá.”

 

Tôi lắc đầu:

 

“Báo thù thì phải tự tay mình làm mới đã.”

 

4

 

Lễ mừng thọ 60 tuổi của Viên Hữu Lương được tổ chức rất hoành tráng, mẹ kế khoác tay ông ta, cười rạng rỡ như một bông hoa.

 

Viên Thiên Thiên đi theo phía sau họ, cả gia đình quây quần hạnh phúc, nhìn là thấy tràn đầy niềm vui.

 

Họ vẫn chưa biết tin tôi đã ch*ết.

 

Có lẽ, biết rồi cũng chẳng sao.

 

Vì họ mới là một gia đình.

 

Khi tôi xuất hiện, nụ cười trên môi họ lập tức biến mất, Viên Hữu Lương trách mắng tôi:

 

“Con là con gái lớn trong nhà, không giúp mẹ làm việc thì thôi, lại còn đến muộn thế này, trong lòng con có còn người cha này không?”

 

Mẹ kế vỗ nhẹ tay Viên Hữu Lương:

 

“Đừng giận, trong lòng nó không có ông, nhưng trong lòng chúng ta có ông là được rồi.”

 

Bà ta quay sang, giọng nói dịu dàng trách tôi:

 

“Viên Viên, xin lỗi cha con đi, ngày vui thế này đừng làm mất hứng.”

 

Viên Thiên Thiên cũng hùa theo:

 

“Đúng vậy, đúng vậy, chị chẳng hề quan tâm đến cha chút nào, chỉ nghĩ đến tài sản của cha thôi, không như em và mẹ, trong lòng đều có cha…”

 

Bốp!

 

Tôi vung một cái tát khiến thằng bé bay lên, đập vào chiếc bánh kem khổng lồ, làm đổ vỡ những chai rượu đắt tiền, thu hút sự chú ý của nhiều vị khách đến xem náo nhiệt.

 

Tôi cười rạng rỡ:

 

“Đồ con hoang không biết nói thì ngậm miệng lại.”

 

“Viên Viên!”

 

Viên Hữu Lương tức giận, giơ tay định đánh tôi:

 

“Con muốn làm cha tức ch*ết sao.”

 

Tôi chộp lấy bàn tay ông ta, phản tay liên tiếp hai cái tát mạnh, sau đó tôi giả vờ ấm ức:

 

“Con bị người ta ch*ặt ra từng mảnh mà vẫn bò về đây để chúc mừng thọ cha, còn cha thì chỉ muốn đánh con.”

 

Hết Chương 1:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page