Chương 2:
29/06/2024
Chương 3:
29/06/2024
Chương 4:
29/06/2024
Chương 5:
29/06/2024
Chương 1:
29/06/2024
Chương 6:
30/06/2024
Chương 7:
30/06/2024
Chương 8:
30/06/2024
Chương 9:
30/06/2024
Chương 10:
30/06/2024
Chương 20:
01/07/2024
Chương 19:
01/07/2024
Chương 18:
01/07/2024
Chương 17:
01/07/2024
Chương 16:
01/07/2024
Chương 15:
01/07/2024
Chương 14:
01/07/2024
Chương 13:
01/07/2024
Chương 12:
01/07/2024
Chương 11:
01/07/2024
Kỷ Ức giật mình, rút tay ra khỏi kệ hoa, kéo rèm nhìn một lượt, may là không đánh thức mọi người, vỗ ngực:
– Không sao, không sao, chỉ là không cẩn thận thôi, anh đợi em, 5 phút.
Cô vừa xoa chỗ đau vừa nghĩ ngợi:
– 10 phút!
Thẩm Bình Sinh nghe Kỷ Ức bên kia lo lắng và dễ thương thế nào, hình ảnh rất rõ ràng, không hổ danh là cô bé vụng về anh thích, rất bất cẩn, rõ ràng cô cần anh bảo vệ, anh không muốn Kỷ Ức bị thương.
Anh nở một nụ cười, dịu dàng:
– Được, anh chờ em.
Các sinh viên đi qua đi lại tò mò nhìn Thẩm Bình Sinh, ánh bình minh làm gương mặt anh càng rõ nét, đẹp trai đến lạ thường.
Bề ngoài nhìn lạnh lùng khó gần, nhưng không biết anh đã nghe gì qua điện thoại, vẻ ấm áp bất giác toát ra làm người khác mê mẩn.
Mái tóc đen rậm, đôi lông mày kiếm và đôi mắt dài, đồng tử lóe sáng, vừa nguy hiểm vừa quyến rũ. Mũi cao, đôi môi đỏ mọng.
Người qua đường đã bị hút hồn.
Bạn học A xúc động kéo chặt tay bạn học B:
– Ôi! Thẩm Bình Sinh thật sự rất đẹp trai, tôi không chịu nổi rồi, hôm nay trang điểm, muốn xin WeChat, mạng chỉ có một, duyên phận phải tự xây dựng!
Bạn học B vỗ tay bạn học A đang kéo chặt:
– Bỏ tay ra, thiếu nữ 2G, Thẩm Bình Sinh đứng dưới lầu ký túc xá nữ, có bữa sáng, gọi điện thoại, còn có ảnh trên diễn đàn trường kia.
– Xin vui lòng dùng bộ não bằng quả óc chó của bạn liên kết những điểm này lại mà suy nghĩ một chút, chắc chắn là anh ấy đang đợi Kỷ Ức! Ngoài Kỷ Ức ra thì còn ai có thể làm được việc này nữa!
Mặt bạn học A tỏ ra không tin nổi rồi bị kéo ra khỏi hiện trường.
Trong phòng ký túc xá, Kỷ Ức đã thay xong quần áo, áo phông in hình màu xanh lam có độ bão hòa cao, quần jean ống rộng cổ điển mài màu, cô lôi ra một chiếc dây chuyền màu bạc có khóa, đôi giày thể thao trắng cổ điển, phong cách thiếu nữ ngọt ngào đầy mạnh mẽ.
Cô cầm hai chiếc kẹp tóc lông xù màu xanh và trắng, đi vào nhà vệ sinh rửa mặt, vẫn là rửa mặt như bình thường nhưng lại cảm thấy chỗ nào đó trên trán đau đau.
Kỷ Ức đến gần, ghé vào gương, quả nhiên, có một vết bầm nhỏ ở trán trái, thậm chí rỉ chút máu.
Thật là, đúng là định luật Murphy, càng sợ bị Thẩm Bình Sinh nhìn thấy không đẹp lại càng như vậy, thế này thì chỉ còn cách dán băng cá nhân thôi, loại băng cá nhân dễ thương cùng tông màu hẳn sẽ không quá rõ.
Nghĩ vậy, cô mở ngăn kéo dưới bồn rửa mặt, tìm kiếm băng cá nhân in hình dễ thương cùng tông màu, cẩn thận dán vào, đeo kính áp tròng, cài kẹp tóc, đứng xa nhìn.
Ừhm, không tệ, buông tóc mái xuống sẽ không quá rõ, không hổ là mình.
Nhưng bị thương thì không trang điểm được, thôi, thoa kem chống nắng vậy.
Nghĩ ngợi, cô thoa thêm son dưỡng, đôi môi hồng hồng, thêm làn da trắng của Kỷ Ức, khuôn mặt không trang điểm cũng đẹp.
Cô nháy mắt với mình, sau những hành động tự yêu thương thường ngày, quay lại bàn học, thu dọn sách vở, đụng vào màn hình điện thoại, vừa đúng 10 phút.
Cô không muốn Thẩm Bình Sinh có ấn tượng mình lề mề (dù anh sẵn sàng đợi, và cô lề mề thật).
Cô cầm chìa khóa, nhẹ nhàng đóng cửa phòng, nhanh chóng xuống lầu.
Mặc dù ghét vội vã, nhưng cô không thể kiểm soát bản thân khỏi sự háo hức và lo lắng.
Có lẽ con người ai cũng vậy, hoặc có thể là vì gặp người mình muốn gặp, mới muốn chạy như thế.
Dưới lầu, Thẩm Bình Sinh thấy Kỷ Ức vội vàng chạy xuống, đứng trước mặt anh, thở hổn hển, mang theo một hương thơm dễ chịu mà không quá nồng.
Khứu giác của người học đông y luôn rất nhạy, anh biết không phải mùi nước hoa, nhưng lại không hiểu đó là mùi gì.
Sau này, khi thường xuyên ngửi thấy, anh gọi đó là mùi hương của Kỷ Ức.
Tóc mái rơi sang một bên, Kỷ Ức chưa kịp vuốt lại, Thẩm Bình Sinh đã thấy băng cá nhân mỏng mờ, ẩn hiện vết đỏ.
Anh nhíu mày, biết rằng Kỷ Ức đã bị thương, nhưng không ngờ cô lại không chăm sóc bản thân như vậy.
Anh hơi giận, nhìn chằm chằm vào vết thương hỏi Kỷ Ức:
– Sao lại thế này?
Giọng điệu rất lạnh lùng, nghiêm túc mà Kỷ Ức chưa từng thấy.
Kỷ Ức nheo mắt, chỉ vào băng cá nhân:
– Cái này à, vừa nãy em vô tình đụng vào kệ hoa, nên dán băng cá nhân, dễ thương không?
Cô muốn chọc cười Thẩm Bình Sinh, không thích anh nghiêm túc như vậy.
Thẩm Bình Sinh nhíu mày càng sâu:
– Em không biết phải khử trùng vết thương à? Băng cá nhân như thế này không thoáng khí, không có tác dụng gì, ngược lại còn làm nhiễm trùng vết thương, nếu mưng mủ thì sao?
– Anh không chê em, nhưng em không quan tâm bản thân chút nào à?
Kỷ Ức nghe thấy, mũi cay xè:
– Anh mắng gì em chứ, em có biết đâu, sao lại mắng em, có phải anh muốn em bị sẹo, trở nên xấu xí để không ai thèm nữa đúng không?
Cuối cùng cô cũng không hiểu ý anh nói không chê nghĩa là gì.
Thẩm Bình Sinh nhìn thấy Kỷ Ức tỏ vẻ đáng thương, thì lại không thể cưỡng lại được:
– Ngoan nào, để anh gỡ nó ra, chúng ta đi khử trùng, có anh ở đây sẽ không để lại sẹo, em còn sợ gì nữa.
Lời nói của anh làm Kỷ Ức đỏ mặt.
Thẩm Bình Sinh đặt ly đậu nành lên ghế dài bên cạnh, tiến lại gần, vén tóc mái của cô, nhẹ nhàng ấn vào trán, gỡ băng cá nhân ra, nhìn vết thương:
– Chắc không có vấn đề gì lớn, chỉ là tổn thương mô mềm, không còn chảy máu nữa, khử trùng và băng bó là được.
Kỷ Ức nhìn đăm đăm, không biết là vì động tác của Thẩm Bình Sinh hay bị quyến rũ bởi kiến thức của anh mà quên cả chớp mắt.
Thẩm Bình Sinh thấy cô ngẩn người thì véo nhẹ má cô, cố làm cô vui:
– Thôi nào, đừng giận anh, anh lo cho em mà.
You cannot copy content of this page
Bình luận