Chương 2:
29/06/2024
Chương 3:
29/06/2024
Chương 4:
29/06/2024
Chương 5:
29/06/2024
Chương 1:
29/06/2024
Chương 6:
30/06/2024
Chương 7:
30/06/2024
Chương 8:
30/06/2024
Chương 9:
30/06/2024
Chương 10:
30/06/2024
Chương 20:
01/07/2024
Chương 19:
01/07/2024
Chương 18:
01/07/2024
Chương 17:
01/07/2024
Chương 16:
01/07/2024
Chương 15:
01/07/2024
Chương 14:
01/07/2024
Chương 13:
01/07/2024
Chương 12:
01/07/2024
Chương 11:
01/07/2024
Kỷ Ức dễ cảm thấy hạnh phúc.
Thẩm Bình Sinh: “Ừ, rất đẹp” giống như em vậy.
Câu sau anh không nói ra, chỉ nhẩm trong lòng, nụ cười hiện lên môi.
– Em muốn ăn gì, anh đưa em đi ăn.
Kỷ Ức cúi đầu suy nghĩ một lúc:
– Em muốn ăn nhiều thứ lắm, nhưng anh quyết đi, buổi tối ăn nhẹ nhàng thôi.
Hiếm khi cô có ý nghĩ lành mạnh như vậy, không biết cô Kỷ Ức nhõng nhẽo đòi Lâm Sênh đi ăn xiên nướng vài hôm trước biến đâu mất rồi:
– Bữa tối xiên nướng, cuộc sống không thể tuyệt vời hơn.
Đó là câu cửa miệng của cô.
Có lẽ là cô muốn để lại ấn tượng tốt cho Thẩm Bình Sinh.
– Được, anh quyết định, xe anh đã gọi sẵn rồi, em chỉ cần đi theo anh và ăn thôi.
Kỷ Ức: “Ok.”
—
Đến nơi, Kỷ Ức dụi mắt, ngáp một cái, cô luôn buồn ngủ khi lên xe.
Thẩm Bình Sinh xuống xe, đi sang bên kia mở cửa cho Kỷ Ức, ân cần đặt tay lên cửa để cô không bị va đầu.
– Tình Vũ Kiến.
Kỷ Ức nhìn và đọc ra, “Em thích cái tên này”, cô thầm khen ngợi nhà hàng này và gu của Thẩm Bình Sinh.
Bên ngoài nhà hàng là kiểu kiến trúc cổ điển, có hai tầng, tầng hai kết hợp thiết kế hành lang của kiến trúc cổ đại, cổ kính, là kiểu mà Kỷ Ức thích.
Thẩm Bình Sinh nhìn thấy sự thích thú trong mắt Kỷ Ức thì hơi đắc ý:
– Đi thôi.
Thẩm Bình Sinh lịch sự chìa tay ra cho Kỷ Ức, buổi tối, gió cũng ấm áp, vài sợi tóc trước trán Thẩm Bình Sinh bị thổi rối, mắt bị tóc che khuất.
Kỷ Ức không nhìn rõ ánh mắt anh, nhưng mắt anh lấp lánh, dường như phản chiếu hình bóng cô và hoàng hôn sau lưng cô.
Cô lắc đầu mạnh, cố gắng thoát khỏi suy nghĩ si mê của mình, nghịch ngợm vỗ nhẹ tay Thẩm Bình Sinh:
– Đi thôi.
Rồi bước vào trước.
Thẩm Bình Sinh cười, như dự đoán, cô bé này cảnh giác lắm, không dễ gì nắm tay anh.
Theo sau vào, Kỷ Ức đã đứng ở quầy lễ tân cười tươi báo số người và hỏi có thể sắp xếp chỗ ngồi ở hành lang tầng hai không.
Cô gái lễ tân nhìn Thẩm Bình Sinh với balo hồng và rồi nhìn Kỷ Ức, có vẻ khó xử, Thẩm Bình Sinh gật đầu.
Cô gái nhẹ nhõm dẫn Kỷ Ức đi.
Kỷ Ức:
– Anh có thể bớt căng thẳng không, làm cô gái nhỏ người ta sợ đến mất hết vẻ đáng yêu rồi.
Kỷ Ức chọc vào tay Thẩm Bình Sinh phàn nàn anh,
Thẩm Bình Sinh:
– Em dễ thương là đủ rồi.
Khiến Kỷ Ức đỏ mặt, lè lưỡi, rồi chạy lên tầng hai.
Ngồi xuống, cô phục vụ đưa thực đơn, Kỷ Ức nhìn qua, thấy hoa mắt, cô cũng không biết món nào ngon, liền đưa cho Thẩm Bình Sinh đối diện.
– Anh chọn đi, anh chọn chỗ mà, em tin vào gu của anh.
Nói xong cô quay đầu ngắm cảnh bên ngoài, quán này tầng hai cảnh rất đẹp, chỗ ngồi của họ cũng đẹp, Kỷ Ức ngồi cạnh hoàng hôn, mây như kẹo bông, cô rất thích.
– Ừhm, Tình Vũ Kiến, tên cũng hay.
Cô nheo mắt tận hưởng.
Thẩm Bình Sinh gập thực đơn lại, đưa cho nhân viên, rồi cười ấm áp nhìn Kỷ Ức đang thoải mái nheo mắt:
– Em biết tại sao lại gọi là Tình Vũ Kiến không?
Kỷ Ức tò mò mở mắt:
– Tại sao?
Rõ ràng Thẩm Bình Sinh rất giỏi tìm chủ đề nói chuyện với Kỷ Ức.
– Thực ra quán này mở lâu rồi, tên là Tình Thiên Kiến, chỉ mở khi trời nắng, khách rất đông.
– Cho đến một ngày trời mưa, tình cờ chủ quán ra treo biển nghỉ, thấy dưới mái hiên có người trú mưa, cảm thấy quán mình mở vậy không nhân văn lắm, ông suy nghĩ một lúc rồi đổi tên thành Tình Vũ Kiến.
– Wow, ấm áp quá, nhưng vậy quán có vẻ không đặc biệt nữa, sao vẫn đông khách?
– Không đâu, chủ quán cập nhật cách kinh doanh, ngày mưa và ngày nắng có thực đơn khác nhau, mỗi thực đơn đều hấp dẫn, nên vẫn rất đông khách.
– Tuyệt, em thích, không nói đến món ăn, chỉ vì sự ấm áp của chủ quán, em cũng thích quán này, hơn nữa em thích cảnh ở đây.
Cô chỉ ra ngoài:
– Em cảm thấy mình có thể ngồi đây cả ngày, nếu ôn thi ở đây chắc chắn em sẽ rất chăm chỉ.
Thẩm Bình Sinh thật sự cưng chiều Kỷ Ức:
– Nếu em muốn cũng không phải không được, vậy thì sáng từ chín đến mười một giờ học ở trường, chiều có thể đến đây.
Kỷ Ức ngạc nhiên, chỉ xem anh nói vậy thôi chứ không coi là thật.
Món ăn đã lần lượt được dọn lên, ba món một canh, Thẩm Bình Sinh còn gọi món tráng miệng cho cô, nhìn có vẻ thanh đạm.
Kỷ Ức thầm an ủi dạ dày, ngoan nào, vài hôm nữa chị sẽ dẫn em đi ăn xiên nướng, lẩu, tôm rim, thịt xào tỏi… ai bảo cô tự yêu cầu ăn thanh đạm làm chi.
Thẩm Bình Sinh múc cho cô một bát canh, đưa cho cô để ấm bụng.
Canh này ngon thật, mắt Kỷ Ức sáng lên, cá và rau kết hợp hoàn hảo, ngọt và tươi.
Cô chúi đầu uống canh, không còn những hành động kỳ quặc nữa.
Thẩm Bình Sinh hài lòng cười, anh luôn như vậy, mỗi lần nhìn Kỷ Ức ăn anh đều cảm thấy vui hơn cả mình ăn, ôi, mùi vị tình yêu, không không không, là mùi vị tình yêu sắp đến.
Thẩm Bình Sinh liên tục gắp thức ăn cho Kỷ Ức, cô bé này hễ thấy đồ ăn ngon là quên hết mọi thứ, không còn giữ ý, ăn rất vui vẻ, sớm đã quên đi những lời tự xin lỗi dạ dày ban nãy.
Kỷ Ức no căng, Thẩm Bình Sinh bật cười:
– Anh cười gì vậy?
Kỷ Ức làm nũng.
– Nhìn em ăn no anh vui.
Kỷ Ức chợt nhớ ra mình vừa rồi hình như chỉ lo ăn, quên mất Thẩm Bình Sinh, anh còn gắp đồ cho cô.
[Có phải mình rất bất lịch sự, Thẩm Bình Sinh có ghét mình không?]
[Nhưng mình ăn là quên hết mọi thứ, anh ấy chắc hiểu chứ nhỉ?]
[Ừhm, anh ấy cười, chắc không thấy mình vô ý đâu.]
[Quán này ngon thật, mình thích.]
[Canh cũng ngon, món tráng miệng thì chưa ăn.]
Không hiểu sao suy nghĩ của cô lại đi xa, quẹo qua quẹo lại rồi đi lạc mất tiêu.
You cannot copy content of this page
Bình luận