Vị “Thần” Bị Phản Bội

Chương 21: Quả bóng biến mất

Chương trước

Chương sau

 

Tôi nhìn mèo đen:

 

– Ngươi thực sự coi mình là thú cưng đeo vòng cổ à?

 

Mèo đen nghiêm túc giải thích với tôi:

 

– Nó rất quan trọng, không thể mất được.

 

Tôi:

 

– Thế mà vẫn mất đấy thôi!!

 

Mèo đen: …

 

Tôi lại bắt đầu suy nghĩ:

 

– Vậy cái quả bóng trơn láng đó gắn vào vòng cổ bằng cách nào nhỉ… à đợi đã, tôi biết rồi, dùng ốc vít khoan vào là cố định được!

 

Chỉ có Elijah cố gắng nghiêm túc phá án:

 

– Xin ngài mèo đen nhớ lại, chiều hôm qua sau ba giờ rời khỏi nhà, đã đi đâu.

 

Địa điểm: Làng nhân ngư.

 

Tôi đứng trước nơi từng là làng nhân ngư và trầm tư.

 

Trong một phút, mười mấy con thú nhân đi ngang qua tôi.

 

Tôi cũng không phân biệt rõ nhưng có một tai thỏ.

 

Mọi người đều nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ lạ.

 

Có thể nói đây đã trở thành thú nhân quốc rồi.

 

Tôi nói.

 

– Bên ngoài thay đổi nhiều vậy sao?

 

– Dù sao ngài cũng đã không ra ngoài mấy chục năm rồi.

 

Elijah nói.

 

Được thôi, nghe có lý.

 

Ví dụ như mấy chục năm mở cửa cải cách, đất nước ta thay đổi là một trời một vực.

 

– Nhân tiện, đây không phải thú nhân quốc, mà là tỉnh thú nhân.

 

Elijah bổ sung.

 

Tôi: …

 

Giỏi thật, dưới tỉnh không lẽ còn có thành phố, huyện, xã à. Và cái tên “thú nhân” có phải quá tùy tiện không.

 

Mèo đen nhảy lên vai tôi, giục tôi bằng cách chạm vào tai tôi bằng đệm chân:

 

– Nhanh lên, tôi cảm nhận được rồi.

 

– Đi đâu?

 

Tôi hỏi.

 

– Cứ đi theo trực giác của ngài.

 

– ??? Ngươi muốn tôi cầm hai thanh kim loại chơi trò tìm nước à, đó không phải là trò chơi của Arceus, mà là của Sword and Shield! Tôi hét lên.

 

Đợi đã, cũng có thể là của Diamond and Pearl, tôi không nhớ rõ nữa.

 

Mèo đen: …

 

Không ai hưởng ứng câu đùa của tôi, thật là vô nghĩa, nên tôi hạ nhiệt.

 

Vì đằng nào cũng phải đi dạo, tôi quyết định cứ đi loanh quanh trên phố.

 

Đi được vài chục mét, tôi không kiềm chế được mà hỏi:

 

– Sao mọi người đều nhìn tôi thế nhỉ?

 

Elijah: Ừm…

 

Mèo đen: À…

 

Đứa trẻ: Ừ…

 

– À.

 

Tôi ngộ ra.

 

– Là vì tôi không có tai phải không.

 

Elijah:

 

– Đúng vậy đấy.

 

Mèo đen:

 

– Chính xác.

 

Đứa trẻ hớn hở:

 

– Mua cái băng đô tai thú đi! Đây là đặc sản của nơi này đó, cảm giác giống thật luôn!

 

Tôi: ……

 

Đợi đã, không thể nghĩ sâu thêm về điều này, càng nghĩ càng thấy kinh khủng.

 

Đứa trẻ kéo tôi đến một quầy hàng:

 

– Tai thỏ, đội tai thỏ đi!

 

Mèo đen:

 

– Tai mèo.

 

Elijah:

 

– Tôi nghĩ ngài nên dùng đôi tai cáo to, mềm và rủ xuống.

 

Khi con người đã nảy sinh những tưởng tượng kinh khủng, thì sẽ không thể dứt ra được, tôi hiện giờ chính là như vậy.

 

Tôi kiên quyết từ chối mua băng đô tai thú và rời khỏi quầy hàng.

 

Người bán hàng rất nhiệt tình, muốn tặng tôi một cái, nhưng khi lông thật sự chạm vào tay tôi, tôi nổi cả da gà.

 

Sau hơn nửa giờ đi dạo, tôi phát hiện quản lý hành chính ở tỉnh này rất quen thuộc.

 

Họ có các tòa nhà hành chính và phòng quản lý, thậm chí có cả phòng quản lý đường phố.

 

Nói cách khác…

 

– Chẳng phải họ lấy ý tưởng từ chỗ tôi sao!

 

Tôi kinh ngạc nói.

 

– Sao cô lại thấy bất ngờ?

 

Mèo đen nói móc, chỗ cô đã tiếp đón không biết bao nhiêu khóa sinh viên tốt nghiệp Đại học Quốc phòng rồi.

 

Tôi: ?

 

– Những người không qua được màn chắn tâm linh của người đều bị đưa vào danh sách đen rồi.

 

Đứa trẻ nói.

 

Elijah:

 

– Khẩu hiệu: Màn chắn tâm linh, dùng rất tốt.

 

Tôi: ???

 

Đợi đã, vừa nãy mọi người nhìn tôi, chẳng lẽ là vì trong trung tâm hành chính lại xây tượng tôi à. Tôi bắt đầu cào đất định đi phá hủy.

 

Elijah trấn an tôi:

 

– Ngài yên tâm, không có đâu.

 

Tôi không thấy an lòng:

 

– …… Thế có gì?

 

Elijah:

 

–  Ừm…

 

– A, đằng kia có thứ gì đó đang phát sáng!

 

Đứa trẻ đột nhiên nói.

 

Mèo đen vọt xuống từ vai tôi, quay lại khi miệng ngậm quả cầu phát sáng.

 

Khuôn mặt nó hiện lên biểu cảm rất nhân tính hóa, như thể thở phào nhẹ nhõm, rồi nó hỏi tôi:

 

– Cái này trả lại cho cô nhé?

 

Tôi lập tức nghĩ đến nước miếng và vi khuẩn của mèo, và lắc đầu từ chối.

 

Mèo đen nhìn tôi vài giây, thở dài:

 

– Đây là cô tự bỏ nó đấy nhé.

 

Đứa trẻ giúp đỡ, khéo léo đeo quả cầu lên vòng cổ của nó.

 

Khi tôi rời khỏi phố ăn vặt và trở về ngôi nhà ẩn dật, đã là đêm khuya.

 

Tôi rửa mặt xong xuôi nằm trên giường, đếm sao trên trời để dễ ngủ.

 

Đếm đến ngôi sao thứ tám mươi tám, đột nhiên tôi nhớ lại chuyện buổi chiều.

 

Đợi đã, câu nói của Mèo đen lúc đó hình như là Cái này trả lại cho cô nhé.

 

…… Trả lại?

 

……

 

????

 

– Hết –

 

Tác giả có lời muốn nói:

 

Chương này lấy cảm hứng từ mèo nhà tôi & phát ngôn của bạn Sơn Trúc trong phần bình luận:

 

– Tiểu Hắc, có phải cậu đã lén sử dụng tình cảm (trái tim thánh mẫu) của nữ chính để tạo ra thế giới mới không! Sao lại trở nên may mắn như vậy!

 

Đối với phát ngôn này, ý thức thế giới phản hồi:

 

– Trúng phóc, người phàm phải ghen tị rồi.

 

Hết Chương 21: Quả bóng biến mất.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page