Chương 1: Ngươi đến xin ta cứu các ngươi sao?
11/06/2024
Chương 2: Đợt tấn công thứ năm
29/06/2024
Chương 20: Thần Tử đến tìm
29/06/2024
Chương 19: Bút ký của hoàng đế cuối cùng
29/06/2024
Chương 18: Ngài chính là thần
29/06/2024
Chương 17: Sao thế giới mới mà đã có đạo?
29/06/2024
Chương 16: Món quà cám ơn của đứa trẻ
29/06/2024
Chương 15: Đi trộm trứng khủng long
29/06/2024
Chương 14: Khởi đầu hoàn toàn mới
29/06/2024
Chương 13: Mèo đực hay mèo cái?
29/06/2024
Chương 12: Cựu hoàng đế bị trói
29/06/2024
Chương 11: Lấy chứ không phải trộm
29/06/2024
Chương 10: Cựu hoàng đế đến làm gì?
29/06/2024
Chương 9: Như là lễ tang vậy
29/06/2024
Chương 8: Đó là lỗi của thế giới này
29/06/2024
Chương 7: Trải nghiệm chết đi sống lại
29/06/2024
Chương 6: Máy gọi số
29/06/2024
Chương 5: Tôi cũng có khả năng giết anh
29/06/2024
Chương 4: Không ai yêu cầu cô đi chết, là cô tự nguyện mà.
29/06/2024
Chương 3: Con mèo đen
29/06/2024
Chương 21: Quả bóng biến mất
29/06/2024
– Nhưng họ rất ích kỷ, ai cũng chỉ muốn lấy đồ của người khác mà không muốn cho đi thứ của mình, vì vậy họ đã bị trừng phạt!
Tôi gật đầu.
Sau đó, thần nghĩ rằng có lẽ họ không nên bị tiêu diệt hoàn toàn, nên đã hạ phàm để cứu họ.
Tôi:
– … Hửm?
Đứa trẻ tiếp tục:
– Nhưng những người này quá xấu xa! Họ thậm chí còn muốn cướp đồ của thần, cuối cùng thần cũng từ bỏ họ.
– Và họ đều… ừm… bị diệt vong.
Tôi:
– … Đây là câu chuyện từ đâu vậy?
Đứa trẻ thở dài như người lớn:
– Từ câu chuyện này, em học được một bài học, khi được người khác giúp đỡ thì phải đáp lại, như vậy người giúp đỡ sẽ càng muốn tiếp tục giúp đỡ người khác, và những người cần giúp đỡ cũng sẽ gặp được người muốn giúp họ.
Tôi nhìn đứa trẻ này với ánh mắt khác biệt.
Mình vì mọi người, mọi người vì mình, đây là nguyên lý làm người cơ bản nhưng vô cùng sâu sắc!
Vậy nên… Đứa trẻ lấy một quả trái cây từ túi ra.
– Đây là món quà cảm ơn vì ba năm trước chị đã cứu em!
Tôi cảm động nhận lấy, nhìn kỹ rồi nụ cười biến mất:
– … Đây là quả ngươi vừa hái từ vườn rau của ta phải không?
Nó rơi xuống đất! Đứa trẻ lý lẽ vững vàng, giơ hai ngón tay đo khoảng cách.
– Nó rơi xa khỏi vườn rau của chị này!
Tôi:
– … Thôi được.
Có lẽ thấy vẻ mặt tôi không tốt, đứa trẻ nhảy dựng lên như lửa cháy mông rồi chạy ra ngoài:
– Mai em lại đến thăm chị! Em sẽ mang người khác đến nữa!
Tôi bỏ quả mơ nhỏ vào miệng, lẩm bẩm:
– Nhóc con.
Người có tâm hồn thuần khiết đâu dễ tìm, nhiều năm qua tôi chỉ gặp một mình nó.
Đợi đến ngày mai, nếu nó phát hiện người khác không thể nhìn thấy ngôi nhà này, không biết có thất vọng không?
…
Sáng hôm sau, Elijah đánh thức tôi bằng nhạc rock sau khi tôi xem phim suốt đêm, và nói khi tôi vẫn còn ngái ngủ:
– Có lẽ ngài cần phải dậy ngay.
Tôi bực bội đi ra mở cửa, đã chuẩn bị sẵn sàng nhìn thấy dấu vết nghịch ngợm của đứa trẻ.
Kết quả là ngoài cửa đứng một hàng người, tay xách gà, dắt vịt, ôm khoai lang, và còn có người mang theo một con cừu??
Đứng đầu là đứa trẻ hôm qua chạy về, nó kiêu ngạo chống nạnh:
– Thấy chưa, em đã nói sẽ đưa người đến thăm chị mà! Nghe nói chị đã cứu em, nên mọi người đều nói phải mang quà đến cảm ơn chị!
Phản ứng đầu tiên của tôi là đi kiểm tra xem tấm chắn tâm linh có hỏng không.
Kết quả là không hỏng.
Chà, mức độ thuần khiết tâm hồn của thế giới mới này thật sự cao quá mức.
…
Lâu rồi ngôi nhà nhỏ của tôi không nhộn nhịp thế này.
Đứa trẻ rất hài lòng với điều này:
– Như vậy mới tốt, rõ ràng chị rất xinh đẹp, cứ lạnh lùng thế không hay.
Tôi vừa được người lớn của đứa trẻ cảm ơn liên tục, giờ người có chút mơ hồ:
– Vậy, rốt cuộc ngươi là con trai hay con gái?
Đứa trẻ chớp mắt:
– Chúng em đến 13 tuổi mới quyết định giới tính mà.
Tôi rất sốc:
– Hả?!
– Là sao?
Đứa trẻ gãi đầu.
– Em là nhân ngư.
Tôi: …
Đứa trẻ: 0.0
Tôi bình tĩnh giữ đứa trẻ lại, ra lệnh cho trí tuệ nhân tạo:
– Elijah, đưa cho ta một củ hành đã cắt sẵn, ngay.
– Vâng, thưa chủ nhân.
– Cô phải ra ngoài một chuyến nữa.
Mèo đen nói.
Tôi rất kinh ngạc:
– Không phải ta đã nghỉ hưu lần thứ hai rồi sao? Hơn nữa, sau hàng vạn năm sống cô lập, ta càng không muốn tham gia các hoạt động xã hội!
Cô bé đã lớn đang cắn cây kem đánh bại quái vật trong game Elden Ring, nghe thấy liền nhảy lên phấn khích:
– Thật không? Em có thể đi cùng không?
Cô bé – đúng, đứa trẻ đã chọn trở thành con gái khi 13 tuổi vì sợ nếu chọn nam sẽ thích tôi rồi cô đơn suốt đời.
Nó nhảy lên ôm cánh tay tôi, vừa đung đưa vừa nũng nịu:
– Đã bao nhiêu năm chị không ra khỏi đây rồi! Xem thế giới bên ngoài đi, tuyệt lắm đó!
Tôi lạnh lùng nói:
– Lạc hậu thế có gì mà xem, chơi game không vui hơn sao?
Nói xong, tôi nhìn về phía mèo đen chờ câu trả lời.
Mèo đen nghĩ một lát, lấy ra một cuốn sổ mini từ trong không gian ra, lật vài trang rồi giải thích:
– Thế giới này cần nghiệm thu. Để trở thành một cái cây hoàn chỉnh, chúng ta còn thiếu một chút gì đó.
– Vậy chúng ta bây giờ là gì?
Mèo đen:
– Một đống cỏ.
Tôi không nói nên lời, thò đầu nhìn cuốn sách mà nó cầm bằng móng mèo, nó không tránh, nhưng nói:
– Nếu cô hiểu được, sau này cô cũng phải trở thành ý thức thế giới.
Vốn chỉ thấy một trang trống, tôi lập tức nhắm mắt lại khi định dùng kỹ năng dịch thuật.
Ai muốn trở thành ý thức thế giới, thứ không thể biến thành người! Thậm chí còn không ăn cơm! Sống như vậy có ý nghĩa gì?
Sau đó, mèo đen không tránh né đứa trẻ cũng có lý do của nó.
Lý do cụ thể là ngày đó tôi lừa nó uống rượu cao lương mới ủ, rồi đứa trẻ vui vẻ đến chơi.
Phải nói rằng, tửu lượng của ý thức thế giới rất kém.
– Được rồi.
Tôi nói, Biết đâu thế giới mới có thứ tôi chưa ăn qua, chúng ta ra ngoài mua ít hạt giống, Elijah.
Viên đá quý trên dây chuyền của tôi phát sáng:
– Sẵn sàng.
Đứa trẻ nhảy lên:
– Em biết chỗ mua hạt giống! Em rất – quen thuộc với khu chợ lớn nhất gần đây.
Nó kéo dài âm điệu, ngây thơ biểu đạt.
Nhưng tôi không có ý định nhận lời.
You cannot copy content of this page
Bình luận