Danh sách chương

 

Cô không nhịn được múc một thìa lên nếm thử, hương thơm của cháo càng thêm ngào ngạt.

 

Rau cải và nấm tỏa ra hương thơm hấp dẫn khó cưỡng, hòa quyện với mùi thơm đặc trưng của gạo nếp, bụng cô lập tức kêu lên rồn rột.

 

Thì ra cô đói rồi…

 

Cô bị nồi cháo này thu hút, liền múc một chén nhỏ, nếm thử một miếng.

 

Wow, nồi cháo này được nấu vừa tới, mùi thơm của nấm hương hòa quyện cùng vị ngọt đậm đà của cháo, thêm chút rau xanh thanh mát, đúng là một món ăn ngon tuyệt.

 

Cô mới chỉ ăn một miếng, đã cảm thấy mình có thể ăn hết cả nồi cháo này.

 

Nhưng mà cô vẫn còn nhớ phải gói cho con trai một ít.

 

Cô lấy hộp cơm dùng một lần ra, múc cháo vào, sau đó cho gói thuốc trị tiêu chảy lúc nãy đã nghiền nát vào, trộn đều lên, đang chuẩn bị thao tác tiếp theo…

 

Viên Y Y len lén liếc nhìn về phía phòng bếp, bưng hộp cơm chạy vội vào phòng, cho hộp cháo rau xanh nấm hương này vào giao diện game: [Cháo cho thêm thuốc trị tiêu chảy, thơm ngon bổ dưỡng, có thể giúp Muộn Đôn Nhi hồi phục thể lực.]

 

Nhìn dòng mô tả này, Viên Y Y cảm thấy quyết định của mình thật sự rất sáng suốt, lần này chắc chắn con trai cưng của cô có thể khỏe mạnh.

 

Nhìn con trai cưng trong màn hình vẫn đang nằm bẹp một chỗ, Viên Y Y không nhịn được mà cảm thán: “Con trai à, con nhất định phải khỏe lại đấy nhé…”

 

Quay trở lại phòng khách, Viên Y Y phát hiện ra Ninh Dực Trình lại làm thêm ba món nữa.

 

Là những món ăn gia đình vô cùng bình thường: thịt xào ớt xanh, trứng hấp và cá kho tương.

 

Tuy rằng là những món ăn rất đỗi bình thường, nhưng không hiểu sao Viên Y Y lại cảm thấy ba món này trông rất ngon mắt.

 

“Chẳng lẽ trước kia anh làm đầu bếp à?” Lúc ăn cơm, Viên Y Y không nhịn được mà tò mò hỏi.

 

“Nấu được mấy món này mà đã là đầu bếp à? Thật không biết bình thường cô sống thế nào nữa, vậy mà không bị chính cô đầu độc chết.” Ninh Dực Trình vừa nói vừa gắp thức ăn cho Viên Y Y, động tác vô cùng thuần thục, cứ như đang ở nhà mình vậy.

 

Viên Y Y: “…”

 

Đẹp trai thì có ích gì chứ! Tính cách lại đáng ghét như vậy!

 

Cô cắn một miếng cá kho tương, ồ, ngon quá ngon quá!

 

Tài nấu nướng này đúng là đỉnh cao.

 

Được rồi… Coi như cũng có chút tác dụng.

 

“Đúng rồi, tiền thuốc anh đi bệnh viện hết bao nhiêu, tôi chuyển khoản Wechat cho anh.”

 

“Thôi, chẳng đáng bao nhiêu.”

 

Viên Y Y đột nhiên nhớ ra Ninh Dực Trình đã đưa cho cô gấp ba lần tiền thuê nhà, có khi nào anh là đại gia ngầm không nhỉ.

 

“Sao anh lại chuyển đến đây ở?”

 

“Gần phim trường.”

 

“Nhưng mà với 3000 tệ thì có thể thuê được căn hộ có điều kiện tốt hơn, ở đây không có lợi đâu.” Viên Y Y vẫn không hiểu.

 

“Tôi lười tìm chỗ khác.” Ninh Dực Trình thản nhiên trả lời.

 

“Nhưng mà, tiền thuê nhà của anh đã mất 3000 tệ rồi, đóng vai quần chúng một ngày mới có 40 tệ. Sao anh trang trải nổi?”

 

“Diễn viên có tố chất tốt thì có thể đóng vai khách mời, đâu nhất thiết phải đóng vai quần chúng.”

 

Viên Y Y bĩu môi, cũng phải, với một người đàn ông đẹp trai, dáng người chuẩn như Ninh Dực Trình, chắc chắn sẽ được chọn đóng vai khách mời: “Haizz, thôi anh đừng đóng vai khách mời nữa, nếu có thể nhận được một vai phụ nhỏ nhỏ, là vai có lời thoại, có kịch bản ấy, vậy thì tốt biết mấy!”

 

Ninh Dực Trình: “…”

 

Anh nhướng mày nhìn Viên Y Y: “Sao thế, cô rất ngưỡng mộ vai phụ à?”

 

“Đương nhiên rồi, có trang phục riêng, thậm chí còn có nhiều hơn một bộ trang phục nữa. Có thể đường đường chính chính lộ mặt trong các tác phẩm truyền hình, điện ảnh, còn có cơ hội được nói thoại, đúng là quá tuyệt vời. Nghĩ đến cảnh chúng ta suýt chút nữa thì bỏ mạng lúc nãy, cũng chưa chắc đã được cắt vào phim, thấy sao mà nó bạc bẽo quá.”

 

“Vậy tại sao cô lại muốn đóng vai quần chúng?” Ninh Dực Trình hỏi ngược lại.

 

“Trước kia chỉ thấy thú vị nên muốn thử sức một chút, nhưng mà hôm nay xảy ra chuyện ngoài ý muốn, tôi đột nhiên cảm thấy vẫn nên tìm cách đóng một số vai diễn quan trọng thì hơn.” Viên Y Y vừa gặm đũa vừa nói.

 

“Vai diễn quan trọng… Vì sao cô nghĩ mình có thể đóng được?”

 

“Tôi cũng có thể đọc sách chăm chỉ học diễn xuất được chứ sao!” Viên Y Y cãi bướng.

 

Ninh Dực Trình liếc mắt sang bên cạnh, nhìn thấy cuốn sách [Diễn xuất của Stanislavski] được đặt trên bàn trà.

 

“Cố lên nhé, nếu cô kiên trì cố gắng, thì biết đâu một ngày nào đó sẽ thành công.” Ninh Dực Trình thản nhiên nói.

 

Viên Y Y tò mò hỏi: “Thế còn anh? Chẳng lẽ anh muốn làm diễn viên quần chúng cả đời?”

 

Hết Chương 23.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page