Nhưng cái nơi khỉ ho cò gáy đó, không cướp bóc gian thương thì thực sự rất khó sống.
Thế là Yến Vô Song đành phải hàng tháng đem linh thạch kiếm được đổi thành tiền để bù đắp cho gia đình.
Liên Kiều thở dài một hơi thật nặng.
Cứ tưởng là tìm được hai cái túi tiền nhà giàu, không ngờ lại là hai tên nghèo rớt mồng tơi còn nghèo hơn cả nàng!
Thế nhưng, Lục Vô Cữu vẫn còn đứng ở đằng trước nhìn kia kìa, đã thua người thì không thể thua cả thể diện.
Liên Kiều đau lòng móc từ trong cái túi tiền xẹp lép của mình ra số tiền ít ỏi đổi được từ linh thạch, vừa vặn được năm lượng bạc vụn, rồi giả bộ hào phóng đưa cho đại nương.
Ấy vậy mà, đại nương lại không nhận.
Liên Kiều cho rằng cuộc đối thoại của bọn họ đã bị đại nương nghe thấy, nhất thời có chút ngại ngùng: “Đại nương đừng lo lắng, bọn con mới đến nên tạm thời có chút bất ngờ, nhưng mà, đại nương cứ yên tâm, bọn con sẽ không bỏ mặc đại nương đâu, Chu Kiến Nam dù có phải đi bán nghệ, làm trâu làm ngựa cũng sẽ nuôi nổi đại nương.”
Chu Kiến Nam ban đầu còn hùa theo, nhưng càng nghe càng thấy sai sai. Đạo lý thì cũng có đạo lý đấy, nhưng mà, tại sao lại là hắn ta đi bán nghệ? Tại sao lại là hắn ta làm trâu làm ngựa hả?
Đại nương cũng vẻ mặt mờ mịt: “Không phải các vị đã đưa rồi sao?”
Liên Kiều: “Hả?”
Đại nương từ trong túi áo lấy ra một thỏi bạc: “Đây này, là vị tiên trưởng tuấn tú vừa nãy đưa cho, chẳng phải ngài ấy đi cùng các vị sao? Ta là một bà lão, ăn được bao nhiêu đâu, đủ rồi đủ rồi, các vị không cần đưa nữa đâu.”
Lúc này Liên Kiều mới phản ứng lại, tuy rằng rất không muốn thừa nhận, nhưng vị tiên trưởng tuấn tú trong miệng đại nương, hình như, có vẻ, hẳn là Lục Vô Cữu…
Thế nhưng, hắn đưa từ khi nào vậy?
Không đúng, Lục Vô Cữu với cái tính khí đó mà lại đi cho một bà lão vô gia cư tiền ư? Hắn không phải nên ném cho một ánh mắt khinh bỉ, rồi lạnh lùng bỏ đi mới đúng sao?
Liên Kiều khó hiểu.
Chu Kiến Nam thì kích động đến mức muốn nhảy dựng lên: “Thấy chưa, ta đã bảo rồi mà, các người đều hiểu lầm hắn cả rồi, quả không hổ là thái tử điện hạ mà ta âm thầm theo đuổi bấy lâu nay!”
Liên Kiều: “…”
Lục Vô Cữu mà bọn họ quen biết có phải là cùng một người không vậy?
Đối với nàng mà nói, Lục Vô Cữu rõ ràng là một người mà nàng lỡ uống của hắn một cốc nước thôi cũng sẽ tính toán chi li, bắt nàng phải đi thu thập lại cho hắn bằng được.
Không sai, là thu thập.
Bởi vì vị thái tử điện hạ yếu đuối này chỉ uống nước không nguồn.
Hơn nữa, cái loại nước không nguồn này cũng không phải là tất cả những loại mưa sương không chạm đất đều được, mà chỉ có thể là trúc lộ.
Một cốc nước nhỏ chỉ sâu bằng ngón tay út thôi, mà lại cần đến tận năm trăm cây trúc mới có thể thu thập đủ.
Khắt khe hơn nữa là, loại trúc này cũng không phải là trúc bình thường, mà chỉ có thể là trúc tương phi.
Năm đó, Liên Kiều còn ít tuổi, trộm uống một cốc nước của Lục Vô Cữu, bị bắt tại trận, sau đó bị ép cả đêm không ngủ, tìm khắp đỉnh Bồng Lai mới gom đủ năm trăm cây trúc tương phi, rồi lại tốn cả một buổi sáng, cuối cùng cũng thu thập được một cốc trúc lộ, cẩn thận từng li từng tí bưng đến trước mặt vị thái tử kia.
Lục Vô Cữu không khách khí nhận lấy, còn uống một hơi cạn sạch ngay trước mặt nàng, khiến Liên Kiều tức đến muốn nghẹn thở.
Thê thảm hơn nữa là, ngày hôm đó vừa hay lại là ngày mà một sư huynh sắp xuống núi lịch lãm hẹn nàng tỏ tình. Vì phải giúp Lục Vô Cữu tìm trúc lộ, nàng đã bỏ lỡ mất cơ hội đó.
Ngay cả chuyện tỏ tình, cũng là sau khi sư huynh lịch lãm ba năm trở về nàng mới biết được. Nhưng lúc này mọi chuyện đã đổi khác, sư huynh cũng đã có người trong lòng khác trong quá trình lịch lãm, chỉ coi đó là chuyện cười kể cho nàng nghe mà thôi.
Liên Kiều khi đó đối với vị sư huynh này cũng có chút hảo cảm, mới vừa nhen nhóm một chút đã bị sự khắc nghiệt của Lục Vô Cữu vô tình dập tắt. Nghĩ lại vẫn có chút tiếc nuối.
Cho nên, một người khắc nghiệt như vậy sao có thể đột nhiên trở nên hào phóng được?
Hôm nay, chắc chắn là hắn bị trúng tà ở đâu rồi.
Liên Kiều còn đang không hiểu rõ nguyên nhân Lục Vô Cữu làm như vậy, thì đột nhiên lại có một người đội mũ tiến hiền, dáng vẻ béo tốt của một người trung niên tiến lên, cũng tán thưởng hành động thiện cử của Lục Vô Cữu.
Liên Kiều: Hiểu rồi, thì ra hắn làm cho người khác xem!
Lục Vô Cữu nhất định đã sớm biết xung quanh có người đang quan sát bọn họ rồi.
You cannot copy content of this page
Bình luận