Cỏ cây đại chiến xác sống

Chương 19:

Chương trước

Chương sau

Tương lai và quá khứ, chấp niệm và kết quả, em ấy đều có thể nhìn thoáng qua.

“Việc này cần phải được báo cáo lại.” Tôi nói, “Nếu đây thực sự là âm mưu có chủ đích thì Giang Triệt và Tăng Hi đều là ‘sản phẩm thất bại’.”

Hiển nhiên là hai người đã phát triển ra kháng thể chống lại virus, nên hướng tiến hóa của họ cũng hoàn toàn khác với xác sống.

Có thể chiết xuất huyết thanh liên quan từ ​​cơ thể cả hai, vì vậy hai người mới trở thành những cá thể cần phải loại bỏ.

“Nghịch Thế” có lẽ chỉ là “đội sát thủ” được người thực hiện thí nghiệm này thuê.

……

“Kỳ Trăn, con có biết khi tai nạn xảy ra, sẽ luôn có người xuất hiện đúng lúc để thay đổi thế giới không?”

Sư phụ đã nói với tôi.

“Tai nạn đó không thể tránh được sao ạ?”

Sư phụ lắc đầu: “Thiên tai do con người gây ra đều là kiếp nạn đã được đưa ra từ trước.”

Bà hỏi tôi.

“Con đã trưởng thành, đến lúc lựa chọn con đường tương lai của mình rồi. Con thích làm gì?”

Còn tôi bé nhỏ thật thà chỉ vào mảnh đất trước mặt: “Làm nông ạ!”

Trong phút chốc, gió bắt đầu thổi, cỏ cây trước mặt như có cảm ứng. Chúng tùy ý ca hát và lớn lên, thì thầm tên tôi, khẽ chạm qua đầu ngón tay tôi, thân mật và thân thiện, đẹp đẽ và tràn đầy sức sống.

Nó giống như một phép màu vĩ đại chỉ vì tôi mà bùng nổ.

“Được.” Sư phụ khẽ mỉm cười, “Vậy thứ con chọn cũng sẽ bảo vệ con.”

……

Choàng tỉnh khỏi giấc mơ đẹp đẽ kia, tôi mở mắt ra.

Đã lâu lắm rồi tôi chưa mơ thấy sư phụ.

Bà thường xuyên đi du lịch, lâu lâu mới về thăm tôi, đa phần bà chỉ gửi thư, trong thư luôn chỉ để lại một câu cho tôi và sư huynh: “Mạnh khỏe, đừng nhớ mong.”

Ngoài cửa sổ sao trăng trong trẻo, gió nhẹ thổi qua, tôi mở cửa sổ nhẹ nhàng nhảy ra ngoài.

Đêm yên tĩnh, trong vườn có cây đã ngủ, có cây còn thức thân thiện chào hỏi tôi.

Ban đầu tôi chỉ muốn giao tiếp với chúng thôi, nhưng đột nhiên tôi nhìn thấy một người.

Anh đang đứng trước một bụi hoa hồng, những bông hoa có gai hung dữ lại thu nhỏ những cánh hoa xinh đẹp của mình, cảm giác như chúng đang run rẩy.

“Sư huynh.” Tôi kìm nén sự kinh ngạc, bình tĩnh gọi anh, “Anh đang dọa chúng đấy.”

Người đàn ông đĩnh bạt trẻ tuổi quay người lại, trên khuôn mặt vô cảm hiện lên một chút bối rối, khiến nét mặt vốn xinh đẹp lạnh lùng của anh lại thêm phần sống động.

Anh trông giống sư phụ đến nỗi tôi rơi vào hoảng hốt, nghĩ rằng mình vẫn đang ở cảnh trong mơ.

“Vậy sao?” Sư huynh nói: “Anh chỉ muốn nhìn hoa hồng do em trồng thôi.”

Tôi chớp mắt: “Ruộng của em đâu?”

“Chúng đi chậm quá.” Sư huynh nói, “Nên anh tới trước.”

“Anh quay về để điểm danh sao?”

“Đúng vậy.” Sư huynh gật đầu, “Anh cũng đã báo cáo như lời em nói.”

“Em cảm nhận được Diệp gia đã bị đánh dấu.” Sư huynh đột nhiên đến nên tôi cũng không có tiếp tục chào hỏi với cây cỏ, chỉ nghiêng đầu nhìn đường mòn đen kịt trong vườn, “Đến lúc đó còn phải cầu xin sư huynh giúp đỡ.”

“Được thôi.” Anh như do dự vài giây, “Anh có thể ở lại đây luôn được không?”

“Sư huynh, anh không cần đi làm nhiệm vụ sao?” Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Em…” Anh dừng lại một chút, “… Cũng là nhiệm vụ.”

Hết Chương 19:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page