Cỏ cây đại chiến xác sống

Chương 16:

Chương trước

Chương sau

Trong lớp học, tôi thấy một nhóm sinh viên trông xanh xao đang ngồi trong góc, có vài người đang nằm rải rác xung quanh.

Sau khi nhìn thấy chúng tôi, vẻ mặt các sinh viên trở nên kích động thấy rõ.

Cô gái dẫn đầu sắc mặt tái nhợt, cô ấy cắn chặt môi, nhìn tôi với ánh mắt vừa lo lắng vừa phấn khích.

Đối diện với các sinh viên là một nam một nữ, bọn họ đang sợ hãi nhìn vào chiếc lá Quan Âm khổng lồ

Lá Quan Âm run rẩy, nhận thấy nó có chút đau đớn nên tôi bảo nó thả Mạc Quân ra.

Mạc Quân cầm hai lưỡi dao ngắn, toàn thân ướt đẫm. Chỉ trong phút chốc, hắn đã để lại mấy miệng vết thương đen kịt trên phiến lá Quan Âm.

Quan Âm không giỏi tấn công, nó giỏi hấp thụ và bảo vệ.

Hắn không có khả năng đâm thủng lớp bảo vệ của lá cây, trừ khi hắn sử dụng dị năng và… độc.

Tôi cảm nhận được sự uất ức của cây Quan Âm đáng thương. Đôi mắt tôi lạnh xuống, một cảm giác tức giận đã lâu không thấy giờ lại xuất hiện.

Trong khoảng thời gian này, U U vẫn luôn tự mình tưới nước cho toàn bộ nhóm cây.

Nhìn lá Quan Âm đang rũ xuống, em ấy vô cùng đau lòng bèn kéo Giang Triệt trị liệu cho nó, từ đầu tới cuối em ấy không thèm nhìn Mạc Quân một cái.

“Anh Mạc…” Đôi nam nữ kia dường như không ngờ tới sẽ xảy ra chuyện như vậy, thấp giọng gọi tên Mạc Quân.

Lúc này, Mạc Quân nhìn Giang Triệt đang nắm cổ tay U U,  sắc mặt hắn càng lạnh lùng và cáu kỉnh. Hắn gần như mất hết lý trí và hét tên em ấy: “U U, em không nhận ra anh sao?”

“Ai mà không biết anh!”

Nam sinh được tôi cứu nghiến răng nghiến lợi, “Anh không phải là người bán bánh ở ngoài Tây Môn sao? Tại sao lúc trước tôi mua bánh mà tôi lại không nhận ra anh là kẻ tâm thần chống đối xã hội thế này?”

Nghe vậy, sắc mặt của Mạc Quân càng trở nên hung bạo hơn, hắn cười lạnh hai tiếng: “Vậy thì sao chứ? Nhóm tinh anh cao cấp trong xã hội như bọn mày giờ không phải đang mặc tao xâu xé à?”

U U đột nhiên quay đầu lại, trong mắt đầy căm ghét: “Vì sao anh lại làm như vậy?”

Như bị ánh mắt đó làm đau, Mạc Quân tức giận: “Bọn chúng đều không hiểu anh, ngay cả em cũng không hiểu anh sao, U U? Mọi chuyện bây giờ đã khác rồi, anh đến cứu bọn chúng, bọn chúng cũng cần phải trả một cái giá tương ứng!”

“Anh bảo họ đi chịu chết.” U U mím môi: “Đây không phải là cứu người.”

“U U, em nghe anh nói này.” Giọng Mạc Quân dịu lại “Bây giờ là tận thế, anh đã khác với trước kia. Anh bây giờ rất mạnh mẽ, có thể bảo vệ em. Mấy ngày trước anh đã muốn đi tìm em rồi, nếu giờ đã gặp rồi thì em cứ đi với anh thôi. Em là người nói với anh chúng ta không có gì là khác biệt. Anh yêu em. Em phải biết tất cả những việc mà anh làm đều là vì em…”

U U chỉ mới nghe được mấy câu mà biểu cảm trên mặt đã không được tốt đẹp.

Em ấy nửa là khiếp sợ, nửa là chán ghét, vừa lắc đầu, em vừa bước lùi ra sau.

Giang Triệt nhíu mày, để U U núp ra sau lưng mình. Cậu ấy im lặng không chút tiếng động đi tới phía mấy người sinh viên, chữa trị cho bọn họ.

“Khác với lúc trước là anh từ con người biến thành dã thú,” Nữ sinh mặt tái nhợt dẫn đầu bỗng nhiên ho khan hai tiếng: “Mạc Quân, anh biết anh đến đây là vì cái gì…”

“Câm miệng!”

Hết Chương 16:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page