Cỏ cây đại chiến xác sống

Chương 10:

Chương trước

Chương sau

Giang Triệt dẫn đầu là người bình tĩnh nhất.

Trước tiên cậu ấy cẩn thận quan sát U U, sau khi xác định em ấy không bị thương mới quay đầu, lễ phép chào hỏi tôi:

“Chị Kỳ Trăn, chào chị. Em là Giang Triệt, là…”

“Chị biết.”

Tôi nói.

“Em ấy kể rất nhiều về em.”

Lời này vừa nói ra, thiếu niên vốn đang nho nhã lễ phép bỗng nhiên nghẹn lời.

Không biết trong lòng đang nghĩ đến điều gì mà lỗ tai cậu ấy đỏ bừng lên.

“Chị ơi.”

Những thiếu niên còn lại hiển nhiên không nghĩ nhiều như cậu ấy.

Bọn họ nuốt nước miếng, từ xa chỉ vào chậu cây trong tay tôi, mặt đầy kinh sợ:

“Đó là gì vậy ạ?”

“…Một vũ khí bí mật được quốc gia nghiên cứu chế tạo sao?”

“Hay là, hay là do em hoa mắt…”

Tôi rất bình tĩnh:

“Là cây xấu hổ do chị trồng.”

Đám thiếu niên: “???”

“Thứ này… không phải, cô gái này…”

Thấy những chiếc lá mỏng manh kia vẫn đang run rẩy, cậu nhóc đang nói ngay lập tức sửa lời:

“Cô thực vật xinh đẹp này, là cây xấu hổ sao?”

 “Ừ.”

Tôi giải thích.

“Cây xấu hổ khi bị chạm vào sẽ thấy rất ngại.”

“Đó là ngại ngùng… sao?”

Giang Triệt liếc mắt nhìn cảnh tượng thảm thiết xung quanh.

“Nó rất dễ xấu hổ. Khi xấu hổ, nó sẽ giết chết tất cả sinh vật xung quanh.”

Tôi tiếp tục giải thích.

“Như vậy nó không còn phải xấu hổ nữa”.

Giang Triệt: “…”

Các thiếu niên: “…”

Chỉ có U U cổ vũ:

“Wow, cây xấu hổ lợi hại quá!”

Cây xấu hổ được khen ngợi cũng rất nể mặt.

Nó e thẹn nâng một tán lá lên… rồi lại che bằng một tán lá khác.

Toàn bộ căn cứ Dược Tường có hơn ba mươi sinh viên và giáo viên, tất cả đều tập trung tại tòa nhà giảng dạy.

Hiển nhiên là bọn họ đã thấy cảnh tượng trước đó từ cửa sổ, nên khi nhìn thấy tôi, vẻ mặt ai nấy đều không được tự nhiên.

“Ban đầu, không có nhiều xác sống ở bên cạnh trại hè, vì vậy bọn em định cứ thế mà xông ra.”

Một cậu nhóc mũm mĩm đau khổ kể với tôi.

“Cuối cùng, vì một lý do nào đó, từng đợt từng đợt xác sống cứ vây lại.

Nếu không nhờ lớp trưởng thông minh bảo bọn em bày ra một đống thứ ở tầng 1, bọn chúng đã xông vào đây từ lâu rồi.”

“Đúng vậy.”

Một cậu bé cao khác nói.

“Giáo viên thì ở trên lầu chăm sóc sinh viên. Chỉ có mấy đứa bọn em lớn gan lẻn xuống chuẩn bị một số hóa chất trong phòng thí nghiệm. »

« Bọn em định liều một phen cho bọn chúng nổ tung luôn. Đằng nào cũng không thể cứ bị nhốt ở một chỗ không ăn không uống được,”

“Nhưng bọn em còn chưa làm xong thì hai người đã tới rồi,”

Lớp trưởng là Giang Triệt, cậu ấy có chút do dự nói: “Thật ra…”

“Không sao đâu. Nếu bọn chị đã đến đây thì cũng có thể đưa mọi người ra ngoài.”

Tôi ngắt lời Giang Triệt.

“Nhưng chỉ trong khu vực thành thị thôi, chị còn phải đưa em gái về nhà.”

“Không sao, không sao!”

Cậu nhóc mũm mĩm vui mừng khôn xiết.

“Chị đừng lo, nhà bọn em rất gần với nhà họ Diệp…”

Tôi suy nghĩ một lúc:

“Mọi người có biết lái xe không?”

Mấy giáo viên đều đi ô tô, ngoài ra còn có một chiếc minibuýt, tài xế không biết đã bỏ trốn từ khi nào.

Tôi hỏi khắp mà không ai lái được nên đành tự mình ra trận, còn xe địa hình để cậu mũm mĩm kia lái.

Cậu ấy vừa mở cửa ra nhìn thấy đống cây xanh đầy trong xe thì sững người, trông có vẻ như sợ chết.

Hết Chương 10:.

Chương trước

Chương sau

DONATE donate

Bình luận

Trả lời

You cannot copy content of this page